Thứ Sáu, tháng 7 26, 2013

Vietnamese

Nhà mình đi ăn trưa với nhà ông Tây bạn bố. Ngay sau bữa ăn đó ông Tây, với tất cả sự ngạc nhiên và lạ lẫm, đã gửi mail cho bố với hy vọng có thể được chia sẻ/giải thích một số vấn đề liên quan đến "trình chăm con" của mẹ Toe Tịu.......... Haiz.... thật là xí hổ.

Chẳng là, trong bữa cơm trưa hôm đó, 2 bạn con Tây (chạc cỡ hơn tuổi Toe Tịu chút xíu) rất ngoan. Các anh rất lễ độ, nói năng nhẹ nhàng, ăn uống từ tốn, chin chủ, gọn gàng, ăn hết xuất của mình. Trong khi đó thì trai/gái của bố mẹ thì cứ "tự nhiên như là cô tiên" ý.....  anh Toe ăn tham khỏi phải bàn, ăn nhanh, ăn nhồm nhoàm, vừa ăn vừa nói chuyện, vừa ăn vừa cãi nhau, trêu nghẹo em Tịu, rồi thì cái gì không thích bỏ thừa cả đống...... Em Tịu thì đúng là hết thuốc chữa, đang ăn, đứng phắt dậy, chạy ra ngoài sân chơi, chán rồi lại chui vào nhà vệ sinh rửa tay rồi ở tịt trong đó buôn dưa lê với cô quét dọn làm mẹ đi tìm gần chết, chán trò đó em lại lồm cồm chui xuống gầm bàn, sờ vào chân của khách... Haiz..... không khí bữa ăn càng trở nên náo nhiệt, hỗn loan khi mẹ Đính sốt sình sịch cầm cái bát chạy theo với cố gắng tống vào miệng em Tịu càng nhiều thức ăn càng tốt.... tiếp theo là những tiếng cãi cọ nhau, mách nhau, rồi trọng tài phân giải, rồi đe dọa vân vân và vân vân

Haiz, trong thư của mình, ông Tây question bố vì sao em Tịu ăn được khá nhiều thức ăn (còn nhiều hơn cả các anh lớn) mà Đính vẫn phải căng thẳng ép buộc Tịu ăn nhiều hơn? Tại sao Tịu không hề gầy mà vẫn cần phải ăn nhiều hơn? Vì sao lại gọi nhiều thức ăn quá vậy (mặc dù số thức ăn thừa đã được đóng hộp mang về nhà)? Với những thắc mắc đó bố Tuấn chỉ biết bẽn lẽn giải thích: "Bây thông cảm, vợ tau nuôi con theo kiểu Việt Nam".....