Lúc nịnh nó làm mẫu vườn chụp mấy ảnh này bà bô hứa trả cát sê đâu đó mấy chục mấy trăm gì đấy……. thế rồi xong việc bà bô bùng nhưng chẳng thấy nó đòi nợ gì cả 🥰🥰🥰 em bé của mẹ là cục cưng cục vàng cục nọng cục mỡ của mẹ, iu em nhắm í 😘😘😘 em sắp tốt nghiệp rồi, chốt hết điểm trung học rồi, bây giờ chỉ dành thời gian luyện thi tốt nghiệp tháng 6 tới thôi……. Nhìn bảng điểm sơ bộ của em hơi bị choáng váng nha……. Cứ trách mắng em không chịu làm bài tập ở nhà là hơi bị sai nha…… các tiết trống, các buổi tự học ở trường em đã dành trọn để xử lý hết và kết quả thực tế là minh chứng đấy thây……. yêu em thế 🥰🥰🥰 em đã rất cố gắng rồi, mẹ khen em bé ngoan ngoan ❤️❤️❤️ Qua Tháng Sáu anh Toe rảnh sẽ dạy em đi xe máy nha……. quyết tâm nha……. còn nếu quyết tâm mà vẫn không thành công thì….. chả sao cả….. mẹ lại tiếp tục làm xe ôm cho em 😜😜😜
Buộc tóc 2 vòng thì lỏng, 3 vòng thì chặt
Ăn 1 gói mỳ thì thiếu, 2 gói lại thành dư
Những điều nhỏ bé như thế tưởng chỉ là chuyện thường ngày
Nhưng lại lặng lẽ nói với ta 1 sự thật rất sâu
Cuộc sống này vốn không sinh ra để vừa vặn theo ý mình
Ta lớn lên với 1 niềm tin rất ngây thơ rằng
Rồi sẽ có 1 ngày mọi thứ sẽ ổn thoả
Công việc vừa sức, Tình yêu vừa đủ, Lòng người vừa ấm, Cuộc sống vừa ý
Thế nhưng, càng đi qua nhiều trải nghiệm ta càng nhận ra
Cái gọi là “Vừa vặn” chỉ là 1 khoảnh khắc thoáng qua
Như làn gió mát giữa trưa hè….. chạm vào…… rồi tan
Có 1 sự thật rất lặng lẽ rằng
Càng trưởng thành ta càng ít đòi hỏi đúng hay đủ
Ta bắt đầu chấp nhận những điều còn dang dở, những thứ chưa trọn vẹn, những mối quan hệ chưa hoàn hảo
Vừa đi đổ xăng về, vắng hoe …….. con Tịu theo anh Toe đi cafe học bài, nó đuổi bà bô về nhà trước và còn không quên “giao nhiệm vụ”….…… “về xem ông Tuấn thế nào, hôm qua nóng người rồi đấy…… tay thì lạnh còn đầu cổ thì nóng………” hay thật……. về nhà nhà chẳng có ai, pha 1 cốc trà ô long nóng cỡ đại, lôi tủ lạnh mứt khế phố Huế tồn đọng từ tết ra xử lý, ngắm vườn ban công và mò tìm đọc những điều thú vị…… cuộc sống này nọ phết……. ở 1 mình thú vị phết 🥰🥰🥰
6h chiều qua Hà Nội có 1 cơn mưa to, mưa to và nhanh tạnh như mưa rào, tưởng như vậy là ông Trời tạm thời cạn nước……. thế rồi 11h đêm lại xuât hiện thêm 1 cơn to hơn nữa. Bạn Tuấn sau 1 ngày “ăn chơi quên đường về” đã quay cu lơ ngáy khò khò còn bạn Đính thì vẫn còn thức…….. suy nghĩ cân nhắc đắn đo mãi xem có nên phi ra ngoài rút quần áo vào nhà không…….. rồi thì…….. vì sợ ướt người, sợ bị ốm, sợ bị sét đánh, sợ bóng tối, sợ ma……….. bạn Đính quyết định nằm im trên giường……… ngắm mưa 🤣🤣🤣……… mai quay lại cuộc sống thường nhật rồi……. ơn giời……. bình thường lại rồi 😜😜😜
============
Tại sao không nên can thiệp vào chuyện của người khác?
Vì
Cái bạn thấy hôm nay chỉ là phần ngọn
Còn cái gốc, đã được gieo từ rất lâu rồi
Những gì họ đang trải qua, dù tốt hay xấu, đều là kết quả của lựa chọn/thói quen/cách sống trước đó
Bạn muốn giúp, muốn sửa cho họ đỡ khổ
Nhưng “ngọn” đã xảy ra, thì không sửa được
“Gốc” thì nằm trong quá khứ, càng không thể quay lại
Chen vào lúc này, nhiều khi không phải là “cứu” mà là làm họ chậm hiểu ra vấn đề, kéo dài cái “vòng lặp” họ chưa dứt
Có những bài học phải tự mình vấp mới thấm
Giúp người không sai
Nhưng giúp sai cách, là tiếp tay
Đợi khi họ thật sự muốn thay đổi
Lúc đó “đưa tay” vẫn chưa muộn
-St-
Khi lên cơn muốn “giúp” ai đó…….. lại phải lôi bảo bối ra đọc để kịp thời zip cái “mỏ hỗn” lại……. lạ lắm í…… mình là ai mà sao cùng 1 lúc dính đủ combo nhiều bệnh thế……. đã hay “ngứa mắt”/“ngứa mồm”/ngứa tai” lại kèm theo “máu chó”…….. đấy là còn chưa tính tới câu chuyện…… “hiểu biết” thì chưa bao giờ và mãi mãi không bao giờ hơn ai………. thế mà hiếm khi chịu “ngồi im trật tự”……. cứ nhoi nhoi hoài mà không biết mệt……. poor me 🤪🤪🤪😜😜😜
Phải học theo con nọng heo này này…….. cứ “Mũ ni che tai” cho nó lành 🤣🤣🤣
Nghỉ Lễ vui vẻ nào ❤️❤️❤️ 🇻🇳🇻🇳🇻🇳 Sớm nay Hà Nội tự dưng tụt xuống 22 độ, trong xanh tí nữa thì khác chi Sapa Đà Lạt…… thích thế 🌺🌺🌺
Thằng Toe ra cafe học bài…….,
……. từ cafe nó gửi cho tui 3 cái ảnh mèo
…….. chỉ thế mà khiến tui vui suốt cả ngày dài ❤️❤️❤️ 3/5 nộp bài là xong thêm 1 việc quan trọng……. cố lên bé iu của mẹ 😘😘😘
Tui áp lực qué……. tui già rồi…….. tui muốn bung lụa cơ……. “bản năng gốc” của tui, “thế mạnh” của tui là nằm ở cái khâu “bung lụa” chứ không phải cái khâu “đối xử với đời” đâu…… tui mà phải “gồng” lâu quá là tui trầm cảm chắc luôn 🤣🤣🤣
Bạn để ý mà xem, có những đứa trẻ sinh ra không quá xuất sắc, nhưng đường đời lại rất “thuận”.
Đi đến đâu cũng có người thương, làm việc gì cũng có người giúp.
Không phải vì may mắn, mà vì phía sau chúng có một người mẹ sống rất đàng hoàng.
Đức của người mẹ không phải là nói hay, mà là cách sống mỗi ngày.
Sống tử tế → con cái học theo.
Sống ngay thẳng → con cái được nể.
Sống biết điều → con cái đi đâu cũng dễ được giúp.
Phúc của con thực ra bắt đầu từ cách mẹ đối xử với đời.
Nhưng ngược lại…
Có những người chỉ lo cho con vật chất, mà quên dạy con cách làm người.
Hoặc chính bản thân sống thiếu chuẩn mực, nói một đằng làm một nẻo.
Con lớn lên mang theo thói quen đó, ra đời dễ va vấp, dễ mất lòng người, dễ tự làm khó chính mình.
Không phải cuộc đời bất công, mà là cái “gốc” từ đầu đã không vững.
Vì thế, muốn con đi xa, đừng chỉ lo cho con hôm nay.
Hãy sửa mình trước.
Bởi cuối cùng, điều con mang theo cả đời không phải là tiền bạn cho, mà là cách bạn đã sống.
Đính 50++ mà xì tin xì khói hơn cả con Tịu 18 😜😜😜 phải là Anime trên nền nhạc AI mới chịu cơ………. rảnh quá cơ…….. lại thêm “1 năm kinh tế buồn” chăng 🤣🤣🤣 mùa hè năm nay dự là sẽ có nhiều ảnh đẹp của con Tịu, vấn đề là còn phụ thuộc mood của nó……. mệt mỏi nhắm, nghiện cái gì là khổ cái đó 🤣🤣🤣
Nụ cười rất héo……..
Nụ cười đã tắt 🥹🥹🥹
Vẫn phải cậy tới sự trợ giúp của thằng Toe thì mới thịt được em nó 🥰🥰🥰
Lóng ngóng cầm dao kiểu này thì cơm cháo giề 💪💪💪
Thơm như Mít ❤️❤️❤️ Chín cây…… 1 em to nhất xử lý tại địa bàn, rất chi là ngọt thơm….…… em này thì rước về thủ đô……… trên cây vẫn còn 1 em nữa 😘😘😘 Mít giống Thái năng suất gớm, mới trồng mấy năm mà đã thu hoạch được 2 vụ 👌👌👌
…….. gồng lắm rồi í 🤪🤪🤪
…….. Tui buồn không hiểu vì seo tui buồn 🤪🤪🤪 buồn vui bất qui tắc……. khó ở trong người……… TMK cũng không đến nỗi thế……. 🤪🤪🤪
Chạy 5 cây số có thể giúp bạn sống thêm 20 phút
Nhưng lại lấy đi của bạn 30 phút của hiện tại
“Điều được” kéo dài là 20 phút lúc về già
Còn “Điều mất” đi lại là 30 phút của tuổi trẻ
Vậy có khi nào……..
Những năm tháng bạn hao hụt vì thức khuya
Thực ra đã lời ngay trong khoảnh khắc bạn thức đó
Thức khuya dùng thời gian của tuổi già để đổi lấy niềm vui của tuổi trẻ
Coi như đổi ca trước cho cuộc đời vậy thôi 🤣🤣🤣
-St-
Đang plan ngủ sớm để giảm nguy cơ tiểu đường, huyết áp, căng thẳng xì choét, lão hoá, rụng tóc, suy giảm miễn dịch……. thôi kệ……. đời là mấy tí…….. cuộc sống debit/credit cân bằng mà 😜😜😜 sướng bây giờ đã, trở già ốm đau quặt quẹo dặt dẹo thì kệ cho Tuấn hầu 🤣🤣🤣
Hơi gầy thôi, đã tới mức “da bụng dính da lưng” đâu mà bà bô cứ ép ăn hoài 🤣🤣🤣
Bà bô đang seo phì…….
……. nó ngồi sát kế bên……. dí cái mẹt vô….. bà bô căn lệch tay….…… thế là ra cái ảnh này…… ông bô xem ảnh cứ chép miệng……. mẹ mày bên ngoài xấu vãi mà lên ảnh nom cũng kháu phết 🤣🤣🤣
Đây là bộ phim đầu tiên Đính và Tuấn xem cùng nhau…….. ở Rạp Tháng 8 Hà Nội……… sau film này mê tít chị đại Kim Hee Soo và anh zai Ahn Jae Wook 😜😜😜 time flies…….
ĐỪNG TRÁCH TRẺ EM THỜI NAY TÂM LÝ YẾU, VÌ CHÚNG BỊ CHÍNH CHA MẸ BÀO MÒN Ý CHÍ TỪ KHI CÒN NHỎ!
Nhìn những đứa trẻ bây giờ, bạn thấy gì.
Đủ đầy. Tiện nghi. Không thiếu thứ gì.
Nhưng đụng chuyện là bỏ cuộc. Hơi khó một chút là than vãn.
Người lớn hay chép miệng trách bọn trẻ bây giờ yếu đuối.
Nhưng ít ai dám đối diện với một sự thật lặng lẽ này.
Chính chúng ta đang bẻ gãy ý chí của con mình, ngay từ khi chúng còn rất nhỏ.
Không phải bằng sự tàn nhẫn hay đòn roi.
Mà bằng sự bao bọc đến ngạt thở.
Khi con lẫm chẫm biết đi, vô tình vấp ngã. Chưa kịp khóc, người lớn đã lao tới xuýt xoa, vội vã đánh chừa cái bàn cái ghế.
Lớn lên một chút, con không chịu ăn, mẹ xót ruột bật điện thoại lên dụ dỗ.
Đi học quên sách, bố vội vàng bỏ ngang công việc chạy mang đến tận trường.
Chúng ta dọn sẵn từng bữa ăn, giặt sẵn từng cái áo.
Chúng ta làm hộ con mọi thứ.
Vì sợ con khổ. Vì xót con.
Và đôi khi, vì muốn bù đắp những thiếu thốn tuổi thơ của chính mình.
Nhưng quy luật của tự nhiên chưa bao giờ thay đổi.
Một con bướm phải tự mình chật vật xé toạc lớp kén mới có đủ sức mạnh để sải cánh bay.
Nếu bạn rủ lòng thương, cầm kéo cắt hộ cái kén đó. Con bướm sẽ mang một đôi cánh dị tật và bò rạp trên mặt đất suốt phần đời còn lại.
Ý chí của một con người không bao giờ sinh ra trong nhung lụa.
Nó được rèn giũa qua những lần vấp ngã rồi tự vươn lên.
Qua những bài toán khó phải tự nhăn trán giải.
Qua những giọt mồ hôi lấm lem khi làm việc nhà.
Khi ta tước đi quyền được sai, quyền được chịu trách nhiệm, quyền được nhọc nhằn của con.
Là ta đang tước đi cơ hội để con hình thành nội lực.
Một đứa trẻ chưa từng đối diện với cái lạnh, làm sao biết quý trọng hơi ấm.
Chưa từng chịu đói, làm sao biết trân quý bát cơm.
Chúng ta vô tình tạo ra những thế hệ sống trong lồng kính của tình thương mù quáng.
Để rồi khi bước ra đời, chỉ một cơn gió xước qua cũng đủ làm chúng vỡ vụn.
Yêu thương con không bao giờ là sai.
Nhưng tình thương thiếu đi sự hiểu biết đôi khi lại trở thành một liều thuốc độc êm ái.
Muốn con mạnh mẽ, cha mẹ phải dũng cảm lùi lại.
Dũng cảm nhìn con trầy xước một chút.
Dũng cảm để con nếm trải hậu quả từ những quyết định của chính mình.
Làm cha mẹ, hóa ra không phải là nặn con theo ý mình hay che chắn cho con khỏi mọi bão giông.
Mà là hành trình tự tu sửa chính mình. Sửa lại cái tâm dính mắc, sửa lại sự lo âu thái quá, để biết yêu thương con một cách tỉnh táo và trí tuệ hơn.
Nếu bạn nhận ra mình đang yêu con bằng bản năng, đang loay hoay giữa việc buông tay hay giữ lại, đang bất lực nhìn con dần thiếu vắng nghị lực sống.
Đã đến lúc chúng ta cần một góc nhìn khác đi. Một góc nhìn thấu suốt sự vận hành của tâm thức và luật nhân quả trong giáo dục gia đình
Khi bạn có sự hiểu biết đúng đắn, mọi nút thắt trong gia đình sẽ tự động được tháo gỡ.
-St#Trần Việt Quân-
=================
Too late vì bọn Toe Tịu đều đã qua 18. Lưu lại bài này nhằm 2 mục đích (a) để con tham khảo trong quá trình nuôi dạy cháu nếu cần (b) xoa dịu bản thân…….. trong tương lai con mình “không ngon nghẻ” như “con người ta” thì xác định, lỗi phần lớn là do mình đã nuôi dạy sai cách, không đổ thừa cho các “ yếu tố bên ngoài” 🤣🤣🤣😜😜😜
Âm nhạc này ngày bé mình nghe đi nghe lại cả trăm vạn lần trên sóng phát thanh của Đài Tiếng Nói Việt Nam…….. Sân khấu Truyền thanh, Kể chuyện Cảnh giác, Đọc truyện Đêm Khuya, Chuyện Kể ở Đại Đội (với giọng đọc nổi tiếng của Phạm Đông), Chương trình Văn nghệ….. quá đỗi thân quen…… nay vô tình phát hiện ra……. đây cũng lại là 1 sáng tác của nhạc sỹ Phú Quang…… úi dời ơi……. nhớ điên lên thời học sinh cấp 1,2,3 ❤️❤️❤️ 29 tuổi mà tài năng xuất sắc/tâm hồn lãng mạn cỡ này thì đúng là speechless…….. fan hâm mộ 7x đời đầu xin ngả mũ ngưỡng mộ Cụ 🙏🙏🙏
Phú Quang sáng tác "Tình yêu của biển" vào cuối những năm 1970, một thời kỳ đầy biến động nhưng cũng là giai đoạn tái thiết và khát khao hưng phục của đất nước sau chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, tâm trạng của nhiều người dân Việt Nam, dù chịu nhiều vất vả, vẫn luôn ẩn chứa niềm tin vào những giá trị tinh thần và vẻ đẹp tự nhiên bất diệt.
Tác phẩm được viết với tấm lòng chân thành của nhạc sĩ, không chỉ để ca ngợi vẻ đẹp của biển mà còn là thể hiện tình cảm sâu nặng của ông dành cho người phụ nữ đặc biệt trong đời – NSƯT Hồng Nhung, người vẽ nên những giai điệu và tâm trạng vút bay của sáo. Hồng Nhung, với tài năng biểu diễn sáo, đã chính là hiện thân của biển cả mênh mông trong từng nhịp thở của tác phẩm. Sự gắn bó giữa hai con người này đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho Phú Quang khi ông dồn hết tâm hồn mình vào từng nốt nhạc, biến "Tình yêu của biển" thành một bức thư tình gửi gắm những ước mơ, khát khao và những cảm xúc thầm kín.
Lần đầu tiên tác phẩm được trình diễn và ghi âm cho Đài Tiếng nói Việt Nam vào năm 1978, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của Phú Quang. Ở thời điểm đó, nền văn hóa và âm nhạc miền Nam đang hướng tới sự đổi mới, và "Tình yêu của biển" với chất âm trữ tình pha chút hiện đại đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của khán giả trong và ngoài nước.
Giai điệu của "Tình yêu của biển" mang tâm trạng trữ tình, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sức mạnh, như một bức tranh phong cảnh thiên nhiên với biển cả mênh mông, thần bí. Sáo, với chất âm trong trẻo và bay bổng, trở thành biểu tượng đặc trưng truyền tải những cảm xúc sâu lắng, từ tình yêu cho đến niềm khao khát tự do và sự thanh tịnh. Âm nhạc trong "Tình yêu của biển" được xây dựng một cách tỉ mỉ nhằm tạo ra những khoảnh khắc lắng đọng, mời gọi người nghe cùng mình trải nghiệm và cảm nhận sự giao hòa tuyệt vời giữa tâm hồn nghệ sĩ và vẻ đẹp của thiên nhiên.
Trình tấu: Mélissa Le Suavé (flute) và Dàn nhạc giao hưởng Nhạc viện Rouen (Pháp). Chỉ huy: Aziyadé Breugelmans.
Chương trình được thực hiện tại buổi hòa nhạc "Tổ quốc yêu thương" Viet Nam, notre Patrie bien-aimée của HỢP CA QUÊ HƯƠNG
Cơm mùa hè……… 30 Độ thì là hè rồi mặc dù còn chưa có “Rét Nàng Bân”…….. Cá thác lác chiên ngon hơn nấu canh, chồng bảo thế……… Trứng muối, xấu gái cơ mà ngon 🥰🥰🥰 Hôm nay 14/4, cuộc chiến Trung Đông đã bước vào giai đoạn “căng như dây đàn”…… mình vẫn ung dung ở bên mẹ trong viện 1 ngày dài……. mông lung quá……. mong manh quá……. chiến tranh xảy ra……. đến cái bệnh viện còn chả có mà chui vào……… yêu hoà bình……. ghét chiến tranh là thiệt, hem phải khẩu hiệu nha 🍀🍀🍀
==========
Người “Tử tế”…….. là khi……… biết điểm yếu của bạn họ sẽ chọn “không làm khó bạn nữa”
Người “Không Tử tế”……. khi thấy bạn lộ điểm yếu, họ nắm thóp ngay lập tức và dùng chính điều đó để kiểm soát bạn
1 kiểu người là Che Chở
còn
1 kiểu người là Tấn Công
-St-
==============
Mình biết, về bản chất, mình hơi có thiên hướng nghiêng về Kiểu thứ 2
Mình biết, điều đó không mấy tốt đẹp
Và
“Chỉnh sửa” là cần thiết và hợp lý
Vậy là tốt rồi
Méo mó có hơn không
Con Người chứ có phải Thánh Thần đâu
Cuộc sống khó khăn mà
Đặc biệt với những người tuổi Hổ, “tấn công” là 1 cái gì đó rất chi là “bản năng”…… dễ như ăn kẹo í…… kiểu kiểu thế…….. kết lại là mình thuộc dạng “hơi tử tế” hoặc là “hơi không tử tế” thì phù hợp và công bằng hơn nhỉ 🥹🥹🥹😂😂😂 lại xoắn não😜😜😜
Ước mơ năm 11 tuổi……. 18 tuổi chưa hiện thực được…….. 23 tuổi quay xe 🥰🥰🥰😜😜😜
Chớp mắt….……. thời gian tới khi thằng Toe tốt nghiệp đại học chỉ tính theo tháng…… xem lại video khi nó còn cấp 3…… xúc động qué……… con trai yêu quí của mẹ 2019 ngố nè 😘😘😘………. mẹ cần điều chỉnh bản thân để trở thành người mẹ khiến con yên lòng khi nghĩ về…….. dù lựa chọn của con trong tương lai theo hướng nào, mẹ sẽ luôn ủng hộ và trợ giúp…….. mẹ tin tưởng con…… niềm tin đó không phải nhất thời, nó được nuôi dưỡng 1 chặng đường dài chúng ta bên nhau…… có thăng trầm ít nhiều nhưng luôn kiên định chắc chắn……. 🥰🥰🥰 yêu thương Toe nhiều nhắm, chỉ kém con nhợn hợi nhà mình 1 xíu xíu bé tí thui 😘😘😘
============
Khi con trai ra ở riêng
Điều khó nhất không phải là xa nhau
Mà là học cách Buông……
Có 1 ngày bạn nhận ra căn nhà bỗng trở nên rộng hơn
Bữa cơm bớt đi 1 cái bát
Chiếc ghế quen không còn ai ngồi
Con trai bạn đã ra ở riêng
Không ồn ào, không nước mắt
Chỉ là, từ hôm đó cuộc sống lặng đi 1 chút
Những cuộc điện thoại thưa dần
Những bữa cơm chỉ còn vào dịp lễ
Những câu hỏi bắt đầu có những khoảng cách
Và trong lòng cha mẹ là 1 cảm giác rất khó gọi tên
Không phải buồn hẳn, nhưng cũng chẳng thể vui trọn vẹn
Nhiều người nghĩ, đó là sự xa cách
Nhưng có lẽ, đó là lúc con thật sự trưởng thành
Ngày còn nhỏ, con cần cha mẹ từng chút một
Nhưng khi lập gia đình, con phải học cách làm chỗ dựa cho người khác
Trọng tâm cuộc đời con không còn là ngôi nhà cũ nữa
Mà là 1 mái ấm mới
Điều đó không phải là vô tâm
Mà là Quy luật
Có 1 điều ít ai nói ra
Khi con ra ở riêng, mối quan hệ giữa cha mẹ và con sẽ thay đổi
Không còn vô tư như trước
Không còn tuỳ tiện góp ý
Không còn can thiệp sâu
Thay vào đó là 1 khoảng cách vừa đủ
Nghe thì buồn
Nhưng thật ra……. Đó là sự tôn trọng
Cha mẹ không còn sống thay con
Con cũng không còn dựa vào cha mẹ
Mỗi người giữ 1 phần cuộc đời riêng
Và chính điều đó giữ cho tình thân không bị mài mòn
Có những gia đình, càng ở gần càng dễ tổn thương
Nhưng có những gia đình, chỉ cần biết nhau vẫn ổn….. đã là đủ
Tuổi già không phải là bám lấy con
Mà là học cách sống tốt phần đời của mình
Trồng vài chậu cây, đọc vài trang sách, có 1 vài người bạn
Và mỗi tối, biết rằng con mình ngoài kia vẫn bình an
Tình thân không nằm ở việc gặp nhau mỗi ngày
Mà là khi cần vẫn có mặt
Khi nhớ vẫn hỏi thăm
Khi mệt vẫn có nơi để quay về
Đừng sợ con xa
Chỉ sợ ta không đủ bao dung để chấp nhận sự thay đổi đó
Đến 1 lúc nào đó bạn sẽ hiểu
Yêu con không phải là giữ con ở bên mình
Mà là…… nhìn con đi xa mà lòng vẫn yên
Khoảng cách đẹp nhất giữa cha mẹ và con cái là
Không làm phiền nhưng luôn ở đó
Không kiểm soát nhưng chưa từng buông bỏ
-St-
Chị bô làm quen dần…… tự lên dây cót…… cứ như thể thằng Toe sắp lấy vợ tới nơi……. gớm, nó còn chưa có người êu mà…… lo chi xa rứa……mental health coá vứn đề nặng……… hài quá ta 🤣🤣🤣
- Mẹ: Ồ, Tăng Duy Tân và Bích Phương công khai rồi kìa, nắm tay nhau công khai rồi kìa…… vui thế
- Tịu: Là Ai đồ của mẹ á
- Mẹ: Dạo này toàn tin chiến tranh, đánh nhau….. chán đời lắm…… thế nên thấy ai yêu ai là mẹ vui 🤣
- Tịu: Toe kìa, anh có người yêu đi để được làm Ai đồ của mẹ
- Mẹ: Toe muốn có người yêu thì phải đi kiếm, khó và lâu lắm…… Tịu thì dễ hơn, ngồi im chả cần đi kiếm, chỉ cần mở lòng khi có người tìm tới mình là được 😂😂😂
- Tịu: Lườm bà bô 1 phát 🤣🤣🤣
Chỉ có mấy bông hoa cũng đủ khiến mình vui vẻ mấy ngày……. Dơn Xoăn, mầu sắc siêu lạ và đẹp……. lạ kỳ là chụp các vị trí đủ ánh trời trực tiếp và ánh sáng đèn trong nhà sẽ có mầu sắc rất khác nhau…… thú vị nè🌺🌺🌺🌹🌹🌹
Trưa qua đưa con Tịu đi chụp ảnh hồ sơ tốt nghiệp………. ngang qua đúng lúc cổng trường mở……. đây là cổng phụ mặt Nguyễn Khắc Cần……. thẳng cuối con đường này là “lớp cây si”, nằm dưới tán 1 cây si siêu to khổng lồ, nơi mình học lớp 10……. 2 năm lớp 11-12 thì chuyển lên toà nhà chính…… gần 40 năm…….. có 1 sự hoảng hốt không hề nhẹ 🥰🥰🥰 ngày xưa học sinh đến lớp thì vào cổng chính mặt Hai Bà Trưng, cổng phụ này gần như luôn đóng, mình nhớ thế…….. khu vực này khuất nẻo nên bọn con trai trốn tiết, đi học muộn hay tụ tập……. hồi đó HN còn được đốt pháo, vào dịp trước hoặc sau tết…… bọn nó hay mang ra đây đốt, toàn pháo đùng pháo cối sợ lắm, có khi còn châm ngòi từ hành lang tầng 2 ném xuống khu vực này mới phát nổ……. cấp 3 mình không để tâm học hành, rất láo nháo nhưng mấy trò ma giáo kiểu này thì để tâm ghê lắm 🤣🤣🤣
Điều mâu thuẫn nhất ở nhiều bậc cha mẹ là bản thân “cả đời bình thường” nhưng lại không chấp nhận con mình bình thường. Họ hay nói 1 câu: “tôi sợ con thua ngay từ vạch xuất phát”…… Nhưng bạn đã từng nghĩ chưa, gene di truyền là bạn cho, môi trường trưởng thành là bạn cho, tầm nhìn, quan hệ, nguồn lực cũng là bạn cho……. vậy, vạch xuất phát của con là ai?……. chẳng phải chính là bạn sao……. Trâu, ngựa, dê không sinh ra rồng, hổ, báo……. nếu bạn còn chưa sống thành 1 nguồn sáng, thì sao lại phải ép con thành 1 nguồn sáng rực rỡ thay bạn…….. Chấp nhận sự bình thường của con là bài học lớn nhất của đời làm cha mẹ ❤️❤️❤️-St-
Bung lụa….…… vậy đã đủ rực rỡ chưa…… cỡ 5 ngày rồi nhỉ…… chưa thấy dấu hiệu của tàn phai……. bước vào nhà là thơm nức nở 🍀🍀🍀
Tui có năng lực đặc biệt……. phân biệt và nhận biết chính xác trạng thái “in a relationship” của bất kỳ ai……. như Tăng Duy Tân đây nè, nếu vẫn đang “single” thì tui đi đầu xuống đất luôn…… trời ạ, cái mẹt seo mà dễ thương quá đi thôi….. tâm thái thì…… cứ như thể chân không chạm đất í 😜😜😜 lại còn siêu tài năng nữa chứ bộ……. sao bài hát này hay thế nhỉ, nghe phấn khích cực kỳ 🥰🥰🥰
“Bố Mẹ hiền lành trong tâm/Con cái vững vàng cả 1 đời”……. 1 số ít điều “bản năng” sẵn có……. nhiều số điều phải “rèn luyện” mới có……. tận bây giờ còn chả biết mình sẵn có những gì…… cứ coi như “chả có gì”…… từ từ rèn luyện tất…… “năng lực” chưa biết sẽ đưa mình tới đâu….. thôi thì cứ ăn điểm “thái độ” cái đã 😜😜😜 muộn còn hơn không 😂😂😂
“Tháng Tư Loa Kèn Mỏng Manh”…….. 50 bông đơn, lọt thỏm, chắc phải 70 thì mới đầy đặn và cân đối…..…. đợi khi em bung nở xem có khá khẩm hơn không🤣🤣🤣🌺🌺🌺
Hồng Môn Mini nhé, xinh xắn, tươi tắn và mầu đỏ thì rất đậm 🥰🥰🥰🌺🌺🌺
Khi con cái lớn lên
Bóng lưng của chúng chính là câu trả lời dành cho bạn
Duyên phận sâu sắc nhất đời người là giữa Cha mẹ và Con cái
Khoảng cách cũng là giữa Cha mẹ và Con cái
Lúc nhỏ nó quấn quít lấy bạn, đi đâu cũng theo đó, chỉ muốn treo mình lên người bạn
Lớn lên nó bận rộn với cuộc sống riêng, lười biếng gọi 1 cuộc điện thoại, về nhà cứ như khách đến chơi
Bạn tưởng rằng có thể ở bên nó cả đời
Nhưng thực ra bạn chỉ là người đi cùng nó 1 đoạn đường
Thế giới của nó ngày 1 rộng lớn, thế giới của bạn ngày 1 thu hẹp
Cuối cùng, chỉ còn lại con đường trước cổng nhà, tiễn đưa bóng nó lần này đến lần khác rời đi
Đừng mong con cái sẽ mãi quây quần bên bạn
Chúng có cuộc sống riêng phải lo
Bạn nuôi nó thuở nhỏ, chưa chắc nó đã có thể phụng dưỡng bạn lúc về già
Không phải vì không hiếu thảo
Mà vì cuộc sống đã buộc nó không thể lo xuể
Bạn không nỡ buông tay, nó lại chê bạn lôi thôi
Bạn quản quá nhiều, nó lại chê bạn phiền phức
Đến lúc về già mới hiểu
Cái gọi là Cha mẹ và Con cái
Chỉ là nhìn bóng lưng của chúng ngày càng xa dần
Còn bạn, đứng nguyên tại chỗ
Ngay cả gọi 1 tiếng cũng không dám
Lo lắng cả nửa đời người
Chi bằng học cách buông tay
Tuổi trẻ lo cho con là trách nhiệm
Về già vẫn nhúng tay vào mọi việc, đó là hồ đồ
Nó tìm việc, yêu đương, mua nhà, kết hôn
Bạn còn sốt ruột hơn cả nó
Những ý kiến của bạn, chưa chắc nó đã nghe
Bạn luôn cảm thấy nó chưa hiểu chuyện
Nhưng những vấp ngã mà nó trải qua
Đó mới là cuộc đời của nó
Con cháu tự có phúc của con cháu
Con đường bạn trải sẵn cho nó, chưa chắc nó đã muốn đi
Cái hố bạn tránh cho nó, có lẽ nó lại cứ muốn nhẩy vào
Đời người, những con đường vòng phải đi, 1 bước cũng không thiếu được
Cha mẹ dù giỏi giang đến đâu, cũng thể thay con trưởng thành
Sau 50 tuổi, đừng lấy cớ vì muốn tốt cho con để trói buộc con cái
Tình yêu của bạn là thật
Nhưng tự do của nó cũng là thật
Có lúc, không quản chính là cách quản tốt nhất
Không giúp chính là sự giúp đỡ tốt nhất
Khi nó cần, bạn hãy chìa tay
Khi nó không cần, bạn hãy lùi lại 1 chút
Trí tuệ lớn nhất của cha mẹ không phải là làm được bao nhiêu việc
Mà là biết kìm lòng không làm
Tiễn đưa là lẽ thường
Cô đơn là nơi chốn quay về
Về già, phải tập quen với cảnh nhà trống vắng
Ngày xưa chê nó ồn ào
Nay lại mong nó về nhà
Ngày xưa chê nó kén ăn
Nay muốn nấu cho nó 1 bữa cơm cũng không có cơ hội
Con cái lớn lên, giống như chim bay đi
Tổ ấm áp cũng không giữ được đôi cánh khao khát bầu trời
Bạn dặn dò, thường xuyên về nhà thăm bố mẹ nhé
Nó vâng dạ thật nhanh
Nhưng khi bận rộn, ngay cả 1 cuộc điện thoại cũng quên gọi
Không phải vì không hiếu thảo
Mà vì trong thế giới của người trưởng thành
Không có 2 chữ “dễ dàng”
Duyên phận giữa Cha mẹ và Con cái
Suy cho cùng là 1 quá trình tu hành ngày càng xa dần
Điều bạn có thể làm, là khi có thể nhìn thấy, hãy nhìn thêm 1 chút
Khi còn có thể nói chuyện, hãy bớt cằn nhằn vài câu
Nuôi nó lớn, tiễn nó đi xa
Rồi lặng lẽ sống tốt những ngày tháng của riêng mình
Đừng oán trách
Đừng dây dưa
Có những con đường, chỉ có thể 1 mình đi
Có những ải, chỉ có thể 1 mình qua
Tình yêu của cha mẹ là buông tay
Sự hiếu thảo của con cái là lòng thanh thản
Hãy nhớ rằng, kiếp này làm cha mẹ chính là học cách tiễn đưa
Từ việc bế ẵm trong lòng, đến dắt tay đi
Từ việc đưa đến cổng trường, đến đưa ra bến xe
Cuối cùng, ngay cả bến xe cũng không cần bạn đưa nữa
Cuộc đời của cha mẹ chính là già đi trong những lần tiễn đưa
Cái mãi mãi mà bạn tưởng chẳng qua chỉ là sự đồng hành ngắn ngủi
Cái không thể rời xa mà bạn nghĩ, suy cho cùng, cũng sẽ trở thành “không cần níu kéo”
Người đến tuổi già, cách sống thấu suốt nhất là thừa nhận rằng
Con cái không thuộc về mình
Nó chỉ mượn bụng bạn để đến thế giới này
Mượn vai bạn để nhìn thấy phong cảnh cao hơn
Rồi không ngoảnh đầu lại, đi chinh phục trái đất của riêng nó
Thứ bạn có thể cho, chỉ là lời chúc phúc và bóng lưng
Vì vậy, đừng dây dưa, đừng đau lòng
Mối quan hệ Cha mẹ và Con cái
Không oán trách nhau, đã là kết cục tốt đẹp nhất ./.
-St-
Mình là “người bình thường” nên không bao giờ mong cầu con mình là “thánh nhân”…… cứ “qui luật cuộc sống” mà thuận theo thôi…… không mong cầu thì không oán thán……. nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi……. khi về già…….. dù bất kỳ chuyện gì xảy ra……. không bao giờ vơi đi tình thương yêu các con……. 🥰🥰🥰
Không tham gia vào cuộc chơi “vàng bạc châu báu” dù nhà sát vách “phố vàng bạc”………. mỗi ngày ngang qua……. quan sát “dòng người” rồng rắn xếp hàng…… dù không biết họ “mua” hay “bán”………. thấy vui lây ……. cuộc sống này đáng trân trọng biết mấy….. thế giới ngoài kia tất bật máy bay tên lửa súng đạn đùng đoàng……… lại còn có cả “Bộ Chiến Tranh” nữa cơ…….. nghe đã thấy đầy mùi sát khí…….. sợ ghê cơ 🥲🥲🥲
❤️❤️❤️Cô dâu mới nhà Toe Tịu❤️❤️❤️ Miệng bình rộng cắm khó dã man, mầu hoa và bình hoa nhìn không mấy liên quan 😜😜😜 Mấy bữa nữa Kèn Ta chính vụ mẹ Đính sẽ cắm 1 bình hoành tráng, phải là Kèn thì mới hợp, chắc thế………. chẹp chẹp……. hóng quá đê 🥰🥰🥰 Đính thích hoa vì hoa tươi xinh lại “không biết nói” và “không tương tác”……. đơn giản, chỉ “lặng yên” toả sáng……….. tiếp xúc nhiều với hoa lờ mờ hiểu ra ít nhiều 🤣🤣🤣 Cuối tuần Tuấn đi công tác về sẽ thấy 1 phiên bản Đính thử nghiệm hoàn toàn khác……. để xem nào…… Đính sẽ lượn lờ quanh Tuấn và……. không nói gì……. à không, chỉ ngồi yên 1 chỗ…… ngắm nhìn Tuấn và ……. không nói gì…….. ui dơi ơi……. bí ẩn, quyến rũ, hấp dẫn phải biết 🤣🤣🤣 Đính của hiện tại……. tươi xinh thì sẵn có rồi nhưng……. ồn ã quá nên chưa đạt chuẩn “hấp dẫn” 🤣🤣🤣 vãi cả Đính 😂😂😂
Có những điều…… ở độ tuổi 50++…….. mình mới nhận ra là rất thú vị……… muốn chia sẻ hoặc “lên lớp” cho bọn Toe Tịu với thành ý……. chỉ cho tụi nó 1 con đường tắt, nhanh hơn để tiếp cận vấn đề, thay vì phải tự sờ lần mò mẫm 1 chặng đường dài……….. nhưng……. không ăn thua nha……. tụi nó từ chối tiếp nhận…… có vẻ như, ai cũng phải đi trên “con đường của riêng mình” để trưởng thành…… những sỏi đá gập ghềnh vướng phải mới thực sự là bài học quí giá…….. không sao đâu nhỉ……. hồi mình bằng tuổi tụi nó…….. thê thảm hơn nhiều…… rồi thì đâu vẫn vào đấy cả thôi……. nên……. kệ đi……. mình phải học cách “tin vào con”, “yên tâm vì con” để tụi nó thêm tự tin với những trải nghiệm của riêng mình….……. nói vòng, nói vèo, nói loanh quanh luẩn quẩn……. chung qui lại là……… trong vòng 3 tháng nữa con Tịu nhất định phải đi được xe máy điện dưới lòng đường từ nhà tới trường học mới của nó……. ông bà bô hạ quyết tâm rồi…… không thể trì hoãn……. 👌👌👌 mẹ hồi hộp quá, quyết tâm quyết tâm quyết tâm, cái gì quan trọng nhắc lại 3 lần 💪💪💪
Không ai thật sự rảnh để ghét bạn
Và đó là điều giải phóng bạn khỏi nỗi sợ
Nên nếu hôm nay bạn còn do dự, hãy nhớ: “Bạn không phải trung tâm của thế giới” và thật may, bạn được tự do
Không ai thật sự rảnh để ghét bạn
Chúng ta dành quá nhiều thời gian để tưởng tượng ánh mắt của người khác
Sợ họ đánh giá
Sợ họ cười thầm
Sợ mình làm sai, nói sai, sống sai
Nhưng sự thật là
Không ai rảnh như bạn nghĩ
Mỗi người đều đang bận
Bận kiếm tiền
Bận lo cho gia đình
Bận thất vọng về chính họ
Bận so sánh mình với người khác rồi tự trách bản thân vì chưa đủ giỏi
Bạn chỉ xuất hiện trong đầu họ vài giây….. rồi biến mất
Người chê bạn hôm nay, ngày mai họ còn không nhớ nổi, bạn đã mặc gì, nói gì
Thứ họ nhớ lâu nhất là nỗi lo của chính họ
Chỉ có 1 người không ngừng soi bạn từ sáng đến tối…… là Bạn
Bạn tự hỏi: Mình làm vậy có kỳ không? Mọi người có cười mình không? Mình thất bại rồi à?
Trong khi ngoài kia, chẳng ai có thời gian để nghĩ về bạn lâu đến thế
Hiểu được điều này, bạn sẽ thấy nhẹ hơn
Bạn không cần phải hoàn hảo
Không cần phải vừa lòng tất cả
Không cần phải sống đúng kỳ vọng của những người chẳng thật sự quan tâm