Sáng chủ nhật.....tiết trời cuối thu đầu đông........ thằng anh ngoan ngoãn học bài, con em kê cái bàn nhựa bé nhỏ ra sát cửa ban công ngồi "thư giãn", nó không quên đặt em kiến lên bàn ngắm nghía rồi nói năng linh tinh một mình....... thật là bình yên...... ta ra "vườn" ta tưới cây, ta ngắm nghía....... lại một mùa khế trổ bông....... thời gian trôi thật nhanh......... ta đã làm được gì, ta sẽ làm được gì.......... cuộc sống đang chầm chậm bước vào ngưỡng cửa của sự "giao thời"...... ta hồi hộp, ta lo sợ, ta tự tin, ta háo hức........... chỉ cần có chúng nó bu quanh mỗi ngày .......... thế là quá đủ động lực .............
