7:30 thì lớp tan
7:50 mẹ đang mê mải buôn dưa lê với khách hàng bỗng chuông điện thoại réo. Số lạ, tí nữa thì mẹ không bốc máy vì cứ tưởng "bất động sản"
Nhấc máy, đầu dây kia tiếng em Tịu rất nhẹ nhàng:
- Tịu: Mẹ Đính ơi sao mẹ đón con muộn thế
- Mẹ: Người nảy tung như điện giật, điên cuồng phóng xe máy đến lớp Tịu, vào thẳng nhà cô, thấy nhà cô vẫn sáng đèn, phòng ngoài các bạn ca 2 vẫn đang ngồi kín chỗ. Mẹ hét thất thanh: "Tịu ơi".
Em Tịu xuất hiện, rất tươi cười, rất bình tĩnh
- Tịu: Mẹ ơi, mẹ quên đón con à
- Mẹ: Tịu ơi, mẹ xin lỗi, mẹ mải nói chuyện với khách, mẹ quên mất là phải đón con, khổ thân con, mẹ xin lỗi nhé, con đứng ở ngoài có lâu không, mẹ sợ quá
- Tịu: Mẹ đừng lo, con đứng ngoài đường với bác giúp việc, lâu quá không thấy mẹ, con là người cuối cùng, con theo bác vào nhà đợi, mẹ yên tâm, con không ở ngoài đường 1 mình đâu
- Mẹ: Thế con vào nhà cô con chơi với HP à (HP là con của cô giáo KH)
- Tịu: Không HP ở trên gác, con ngồi đợi mẹ ở phòng khách, con đọc sách, đến khi con nghe thấy tiếng mẹ gọi rất to thì HP thò đầu xuống bảo là ai gọi Tịu thế, mẹ gọi to thế, giật cả mình
- Mẹ: Buổi sau con xin lỗi cô giúp mẹ. Con bảo cô là mẹ con xin lỗi vì đã hét rất to, mẹ con sợ quá
- Tịu: Không sao đâu mẹ. Lúc ý các anh chị đang rất mất trật tự, tự dưng nghe thấy tiếng mẹ hét "Tịu ơi" thế là các anh chị ý giật bắn mình, im tịt
- Mẹ: Hic hic
- Tịu: Lần sau mẹ đừng bỏ rơi con nhé
- Mẹ: Mẹ hứa sẽ không bao giờ như thế nữa, mẹ xin lỗi em Tịu nhé
Về đến nhà Tịu kể lại câu chuyện cho anh Toe, Toe nghe xong thủng thẳng đáp
- Toe: Có gì mà to tát...... anh quá quen với chuyện mẹ đón anh muộn 1-2 tiếng là bình thường, em mới có 30 phút, có gì đâu......





