Quốc tế Lao động 1/5, cả nhà xem phóng sự trên VTV1 thấy có cuộc phỏng vấn chú lên Thành phố HCM làm thuê vì ở quê hạn hán mất mùa, không việc làm. Chú lao động vất vả, phụ hồ chân lấm tay bùn cả ngày, tối về nghỉ tại căn nhà trọ 6 m2, ăn cơm 1 mình, thức ăn, đồ đạc chả có gì, mỗi tháng tiết kiệm được 2 triệu Đồng gửi về nhà cho vợ con..... rồi ánh mắt chú ánh lên niềm hạnh phúc, nụ cười chú bừng sáng khi nói chuyện với vợ qua điện thoại.....
- Mẹ Đính: Thở dài gần 1km
- Tịu: Mẹ, con không thích xem những thứ này, xem xong là bị đau đầu kinh khủng ý
- Mẹ: Con thấy không, chúng ta được gọi là may mắn đấy, 1 bữa ăn nhà mình ngoài hàng bằng tiền chú tiết kiệm cả tháng
- Tịu: Mẹ, mẹ dạy con cách đầu tư đi, con muốn kiếm tiền, con không muốn thế này
- Mẹ Đính: (cười cành cạch) Sau này hãy lấy 1 người đàn ông như bố ý
- Tịu: (mặt mũi thật sự nghiêm túc) Thôi mẹ đừng đùa nữa, con nói thật đấy...... Mà mẹ tưởng là ai cũng may mắn như mẹ à.......... mẹ là quá may mắn mới lấy được cái bố Tuấn lùn này đấy....... mẹ thật là có phước quá đê...... con thì chắc là không được như thế đâu nên tốt hơn hết là con phải tự lo cho mình, con sẽ tự kiếm tiền
- Mẹ Đính: (Bật ra khỏi ghế, lao về phía phía anh bô) Ông có vừa nghe thấy con Tịu nó nói gì không?
- Bố Tuấn: (Lắc đầu quầy quậy) Không, không nghe thấy gì cả......
Mẹ Đính kể lại mẩu hội thoại...... ánh mắt bố rạng ngời.......... trìu mến nhìn em Tịu đầy lòng biết ơn
Nhất định phải điều tra thêm vụ này, hay thật, là nó tự nghĩ ra hay là do bố nó mớm cung......... rõ ràng, trước giờ mình luôn nghĩ bố nó phải có phước dăm bảy đời mới lấy được mình, ấy vậy mà nó lại thốt ra điều ngược lại.......... dư lày là dư lào hả Tịu ơi 🙆🙆🙆