Thứ Năm, tháng 8 13, 2020

Bản lĩnh đấy

- Tịu: Đôi khi con thấy mẹ bản lĩnh đấy

- Mẹ: Ý con là sao? Mẹ tuổi hổ mà

- Tịu: Đúng, tuổi hổ thì thường là rành mạch rõ ràng, 1 là 1 mà 2 là 2, yêu là yêu, ghét là ghét..... con thấy mình hơi giống mẹ và con cũng thích tính ý  

- Mẹ: Là thế nào nào

- Tịu: À ví dụ mẹ có thể nói yêu con nhiều hơn anh Toe trước mặt anh ý mà không hề ngại làm tổn thương anh ý

- Mẹ: Nhưng sự thực là mẹ yêu con quá và nếu mẹ không nói ra thì mẹ không chịu nổi, tất nhiên mẹ cũng yêu anh Toe nhưng với con thì khó kiềm chế nên cứ phải nói ra liên tục

- Tịu: Nhưng rất tiếc là con lại yêu anh Toe nhiều hơn mẹ

- Mẹ: Vì sao?

- Tịu: Với anh Toe con có thể chia sẻ tất cả mọi thứ, anh Toe luôn hiểu con. Có rất nhiều điều con chỉ có thể nói với anh mà không thể cho bố mẹ biết

Hu hu đắng lòng làm sao

Mấy hôm trước Tịu cảnh báo bà bô: "Mẹ sẽ không phải mất thời gian dạy bảo con bất kỳ điều gì. Con sẽ không trải qua giai đoạn khủng hoảng tuổi teen như anh Toe đâu. Từ trước tới nay những gì mẹ nói chuyện hay cãi nhau với anh Toe con đều nghe hết. Anh Toe thì rất thích cãi lại mẹ còn con thì không. Con sẽ lắng nghe, suy nghĩ và sẽ chỉ làm những điều con cho là đúng thôi"

Ahihi, vậy cũng tốt thôi, hiện mẹ cần dành nhiều thời gian cho bà Ngoại...... hân hạnh quá đi thôi 😝😝😝 

Đây, ảnh mới nhất của mợ đây, vừa chụp cuối tháng 7, thứ 6 đi, chủ nhật về, vừa xoẳn tái bùng phát cô vít. Sợ quá, năm nay xít đi Đà Nẵng, oài, nghĩ đến chuyện bị mắc kẹt đợi giải cứu cả mấy tuần rồi lại tiếp tục nhốt cách ly 14 ngày mà toát hết cả mồ hôi hột.......

Nơi ta qua........ Sân bay Tà Cơn, Chiến trường Đường 9 Khe Sanh, rồi thì Đảo Cồn Cỏ, Sông Đakrông, Đồng bào Pa Kô, Vân Kiều mang họ Hồ của Bác, Quảng Trị anh hùng, thăm lại sông Bến Hải, cầu Hiền Lương chia cắt Bắc Nam tại Vĩ tuyến 17 những tên người, tên địa danh nhắc nhớ 1 thời đạn bom khói lửa đau thương nhưng hào hùng của dân tộc.  Nói chung (cũng giống như nhiều môn học khác) Tịu không giỏi môn lịch sử vì có quá nhiều con số và địa danh cần phải nhớ, nhưng không sao, mọi việc là cứ phải dần dần, mưa dầm thấm lâu, dù sao học lịch sử qua các chuyến đi thì cũng phần nào thú vị hơn là học trong sách vở. Cứ túc tắc mỗi năm đi 1 nơi là thành công lắm rồi, chỉ có điều đi phượt kiểu này điều kiện ăn ở ban căng phết, ban ngày "vất vả" lên rừng xuống biển kiểu gì cũng ok nhưng giá mà tối được nghỉ khách sạn 5 sao thì sẽ vui vẻ hơn nhiều 😜😜😜 Năm nay ấn tượng mãi quả "Khách sạn" tỉ sao trên đảo Cồn Cỏ, hú hồn hú vía, còn "khủng hoảng sóng thần" hơn là em "hô ten" nhà dân trên Đảo bé Lý Sơn năm nao nhiều nhiều lần. Sau 1 đêm vật vã vì nóng, sáng hôm sau tỉnh giấc, việc đầu tiên là thi nhau gãi cành cạch😅😅😅

Ảnh chụp bên xác 1 máy bay Mỹ tại sân bay Tà Cơn - cụm cứ điểm quân sự quan trọng của quân đội 

Mỹ giai đoạn 1966-1968


Nắng lắm í, quả mũ góp phờ này của anh bô phát huy tác dụng phết