Thứ Bảy, tháng 10 17, 2020

Chả đâu vào đâu.......

Thứ 7 tuần trước Tịu phải đi học bù cả ngày, bố vắng nhà, mẹ tha Toe đi ăn trưa. Cô mang thức ăn ra và cô bảo: "Chúc anh chị ngon miệng"

- Mẹ: Cô nói vậy là như nào hả Toe

- Toe: (Tủm tỉm cười) Con không biết 

- Mẹ: Có vẻ như cô tưởng con là phi công của mẹ hay sao ý nhỉ. Chắc trông mẹ trẻ quá chăng?

- Toe: Con không biết

- Mẹ: Sao con không trả lời........ sao con giống bố thế...... mẹ hỏi gì cũng không trả lời là sao?

- Toe: Đôi khi đàn ông cũng nên bí hiểm tí cho nó ngầu mẹ ạ

- Mẹ: Thế túm lại, con không trả lời có nghĩa là con đồng ý với quan điểm của mẹ hay là con thậm chí còn chẳng care những gì mẹ nói

- Toe: (Vẫn tiếp tục tủm tỉm không nói gì)

10 phút sau mẹ lại hỏi

- Mẹ: Toe, con có yêu mẹ không

- Toe: (Dừng ăn, ngước mắt nhìn mẹ, trả lời ngay ngắn, rõ ràng, nghiêm túc) Có, con có yêu mẹ

- Mẹ: Yêu đến mức độ nào?

- Mẹ: Con yêu mẹ rất nhiều

Mẹ định chase thêm Toe "rất nhiều" là nhiều thế nào nhưng thấy Toe lại lên cơn nghiêm túc thì mẹ dừng.......... 

Haiz, chuyện yêu đương cũng phức tạp gớm..... mẹ cứ tưởng, cấp độ yêu là có thể dễ dàng cân đo đong đếm được chứ nhỉ......... giống như mỗi lần mẹ hỏi em Tịu rằng nó yêu mẹ thế nào thì nó đều xoen xoét rằng nó yêu mẹ nhiều "không thể chịu đựng được" hoặc là "yêu điên loạn lên" ý chẳng hạn...... đấy, cứ rành mạch như vậy cho dễ hiểu có phải ok hơn không............ chỉ cần nói vậy là mẹ cảm thấy yên tâm, hài lòng, đỡ lăn tăn mất thời gian hỏi đi hỏi lại 😆😆😆

Ảnh chụp Chủ nhật tuần trước đây......... trời hẵng còn trong xanh, nắng vàng ươm, hiu hiu gió....... American Club còn chẳng nổi 1 chỗ trống...... cả nhà di chuyển sang La Bodega bên Long Biên......... mẹ rất vui vẻ vì lại vớ được vài bô em Tịu đẹp xinh......... Tuần này thì mịt mù u ám.......... anh bô again vắng nhà ........ duyên vãi........ Cứ cuối tuần là chuồn.......... không vui..... Toe đầu tóc loạn xị nhưng chưa dám xách cổ đi xử lý vì dạo này thi cử điên loạn quá........ kiêng cho yên tâm.......... 









Chuyện bên lề:

- Mẹ: Tịu là con đĩ con của mẹ........ iu lắm í cơ

- Tịu: (thủng thẳng) Mẹ có hiểu nghĩa của từ ý là gì không mà mẹ bảo con thế

- Toe: Không phải như ý em nghĩ đâu........ "con đĩ" ở đây là cách gọi những bé gái đầu lòng ở những gia đình nghèo nông thôn ngày xưa...... như kiểu cái gái con của chị Dậu ý chẳng hạn.......

=============

- Mẹ: Dạo này tình hình toán có vẻ lởm khởm sao ý nhỉ

- Tịu: Không những toán mà cả tiếng Việt và Tiếng Anh đều có vấn đề mẹ ạ

- Mẹ: Chết dở...... thế bây giờ sẽ phải làm gì nhỉ

- Tịu: Nói chung, đằng sau những điểm 10 môn văn đều là những câu chuyện buồn, con chả cần

- Mẹ: Nghĩa là sao?

- Tịu: Thì mẹ thấy đấy, muốn được điểm 10 văn thì phải làm cho người chấm xúc động và lấy được nước mắt của họ....... phải thật tình cảm, phải thật buồn thì mới xúc động được..... toàn hoàn cảnh gia đình éo le ý........ ồ...... con cũng chẳng cần phải có điểm văn cao làm gì..........

===============

Bố Tuấn thấy em Tịu thù lù to tướng đi đi lại lại trong nhà, ngứa mắt xông vào bế thốc lên....... cử được quả tạ 60 kg khoảng mấy giây thì thở hồng hộc thả tõm Tịu xuống kêu ầm ĩ

Tịu cười the thé: "Đáng đời bố Tuấn lùn....... ai bảo nghịch ngu" ---> Tịu nhận xét thật "tinh tế", mẹ công nhận 💪💪💪👊👊👊 vì rất thích "nghịch ngu" nên cuộc đời vất vả đừng hỏi tại sao 😅😅😅💩💩💩