Bạn Tuấn hay than thở: "Mẹ mày quá tàn ác". Mình nghe nhiều quá..... đâm quen...... cũng tự đánh giá bản thân có chút tố chất "hổ báo trường mẫu giáo" nhưng chưa tới mức "tàn ác" ...... cho tới khi xem lại vê đê ô này thì ....... hình như....... mình............ thế thật 😀😝😜😂
Tuy nhiên, điều an ủi là, thời gian gần đây tỉ lệ tương tác giữa "Đứa Nói"/"Đứa Nghe" cũng có sự cải thiện tích cực đáng kể từ 95/5 cân bằng dần khoảng........ 85/15......... Vậy cũng đã là tốt lắm rồi.......
Mình Giáp dần chính khựa.............. dịu dàng nai vàng ngơ ngác khó khó là............ rất nhiều khi lương tâm cắn rứt cũng nỗ lực “cải mệnh" ngoan hiền dạ vâng dạ có với bạn Tuấn chút xíu........ nhưng sao thấy khó diễn tròn vai...... thêm nữa, mỗi lần lên cơn hâm kiểu đó bạn Tuấn lại nhếch mép cười: "Thôi, mẹ mày quay trở lại như cũ cho tôi nhờ" hoặc là nghi ngờ: "Mẹ mày lại định dở trò gì đấy à"........ thôi thế là thôi........... mình đành "miễn cưỡng" quay trở về với ............ "bản năng gốc" của mình............. 😜😜😜💇💇💇 chính xác là "Ác như con thú" 😝😝😝 đấy....... nhân quả cả đấy thây .......... thảo nào bạn Tuấn thỉnh thoảng cứ ấm ức đành đạch đòi đi kiếm dì cho bớt.......... thiệt thòi 😁😁😁
P.S. Lợi ích của việc kết hôn với 1 người đàn ông (luôn bận bịu và xì chét) đó là: Thoải mái NÓI VÀ LÀM những điều MÌNH sướng, bất chấp phải trái đúng sai. Lý do đơn giản: Đối phương đâu còn nhiều sức nên khả năng kháng cự chỉ dừng ở mức độ "yếu ớt". Đơn giản chỉ.......vậy thôi😝😝😝 Uầy công cuộc “sửa mình” gian nan phết ............ muốn ngoan hiền mà người ta không tạo điều kiện gì cả 😉😉😉 khó đấy 😂😂😂