Thứ Sáu, tháng 4 10, 2026

Toe phẹt 🐒

Ước mơ năm 11 tuổi……. 18 tuổi chưa hiện thực được…….. 23 tuổi quay xe 🥰🥰🥰😜😜😜

Chớp mắt….……. thời gian tới khi thằng Toe tốt nghiệp đại học chỉ tính theo tháng…… xem lại video khi nó còn cấp 3…… xúc động qué……… con trai yêu quí của mẹ 2019 ngố nè 😘😘😘………. mẹ cần điều chỉnh bản thân để trở thành người mẹ khiến con yên lòng khi nghĩ về…….. dù lựa chọn của con trong tương lai theo hướng nào, mẹ sẽ luôn ủng hộ và trợ giúp…….. mẹ tin tưởng con…… niềm tin đó không phải nhất thời, nó được nuôi dưỡng 1 chặng đường dài chúng ta bên nhau…… có thăng trầm ít nhiều nhưng luôn kiên định chắc chắn……. 🥰🥰🥰 yêu thương Toe nhiều nhắm, chỉ kém con nhợn hợi nhà mình 1 xíu xíu bé tí thui 😘😘😘

============

Khi con trai ra ở riêng

Điều khó nhất không phải là xa nhau

Mà là học cách Buông……

Có 1 ngày bạn nhận ra căn nhà bỗng trở nên rộng hơn

Bữa cơm bớt đi 1 cái bát

Chiếc ghế quen không còn ai ngồi

Con trai bạn đã ra ở riêng

Không ồn ào, không nước mắt

Chỉ là, từ hôm đó cuộc sống lặng đi 1 chút

Những cuộc điện thoại thưa dần

Những bữa cơm chỉ còn vào dịp lễ

Những câu hỏi bắt đầu có những khoảng cách

Và trong lòng cha mẹ là 1 cảm giác rất khó gọi tên

Không phải buồn hẳn, nhưng cũng chẳng thể vui trọn vẹn

Nhiều người nghĩ, đó là sự xa cách

Nhưng có lẽ, đó là lúc con thật sự trưởng thành

Ngày còn nhỏ, con cần cha mẹ từng chút một

Nhưng khi lập gia đình, con phải học cách làm chỗ dựa cho người khác

Trọng tâm cuộc đời con không còn là ngôi nhà cũ nữa

Mà là 1 mái ấm mới

Điều đó không phải là vô tâm

Mà là Quy luật

Có 1 điều ít ai nói ra

Khi con ra ở riêng, mối quan hệ giữa cha mẹ và con sẽ thay đổi

Không còn vô tư như trước

Không còn tuỳ tiện góp ý

Không còn can thiệp sâu

Thay vào đó là 1 khoảng cách vừa đủ

Nghe thì buồn

Nhưng thật ra……. Đó là sự tôn trọng

Cha mẹ không còn sống thay con

Con cũng không còn dựa vào cha mẹ

Mỗi người giữ 1 phần cuộc đời riêng

Và chính điều đó giữ cho tình thân không bị mài mòn

Có những gia đình, càng ở gần càng dễ tổn thương

Nhưng có những gia đình, chỉ cần biết nhau vẫn ổn….. đã là đủ

Tuổi già không phải là bám lấy con

Mà là học cách sống tốt phần đời của mình

Trồng vài chậu cây, đọc vài trang sách, có 1 vài người bạn

Và mỗi tối, biết rằng con mình ngoài kia vẫn bình an

Tình thân không nằm ở việc gặp nhau mỗi ngày

Mà là khi cần vẫn có mặt

Khi nhớ vẫn hỏi thăm

Khi mệt vẫn có nơi để quay về

Đừng sợ con xa

Chỉ sợ ta không đủ bao dung để chấp nhận sự thay đổi đó

Đến 1 lúc nào đó bạn sẽ hiểu

Yêu con không phải là giữ con ở bên mình

Mà là…… nhìn con đi xa mà lòng vẫn yên

Khoảng cách đẹp nhất giữa cha mẹ và con cái là

Không làm phiền nhưng luôn ở đó

Không kiểm soát nhưng chưa từng buông bỏ

-St-

Chị bô làm quen dần…… tự lên dây cót…… cứ như thể thằng Toe sắp lấy vợ tới nơi……. gớm, nó còn chưa có người êu mà…… lo chi xa rứa……mental health coá vứn đề nặng……… hài quá ta 🤣🤣🤣

- Mẹ: Ồ, Tăng Duy Tân và Bích Phương công khai rồi kìa, nắm tay nhau công khai rồi kìa…… vui thế

- Tịu: Là Ai đồ của mẹ á

- Mẹ: Dạo này toàn tin chiến tranh, đánh nhau….. chán đời lắm…… thế nên thấy ai yêu ai là mẹ vui 🤣

- Tịu: Toe kìa, anh có người yêu đi để được làm Ai đồ của mẹ

- Mẹ: Toe muốn có người yêu thì phải đi kiếm, khó và lâu lắm…… Tịu thì dễ hơn, ngồi im chả cần đi kiếm, chỉ cần mở lòng khi có người tìm tới mình là được 😂😂😂

- Tịu: Lườm bà bô 1 phát 🤣🤣🤣

Chỉ có mấy bông hoa cũng đủ khiến mình vui vẻ mấy ngày……. Dơn Xoăn, mầu sắc siêu lạ và đẹp……. lạ kỳ là chụp các vị trí đủ ánh trời trực tiếp và ánh sáng đèn trong nhà sẽ có mầu sắc rất khác nhau…… thú vị nè🌺🌺🌺🌹🌹🌹
Trưa qua đưa con Tịu đi chụp ảnh hồ sơ tốt nghiệp………. ngang qua đúng lúc cổng trường mở……. đây là cổng phụ mặt Nguyễn Khắc Cần……. thẳng cuối con đường này là “lớp cây si”, nằm dưới tán 1 cây si siêu to khổng lồ, nơi mình học lớp 10……. 2 năm lớp 11-12 thì chuyển lên toà nhà chính…… gần 40 năm…….. có 1 sự hoảng hốt không hề nhẹ 🥰🥰🥰 ngày xưa học sinh đến lớp thì vào cổng chính mặt Hai Bà Trưng, cổng phụ này gần như luôn đóng, mình nhớ thế…….. khu vực này khuất nẻo nên bọn con trai trốn tiết, đi học muộn hay tụ tập……. hồi đó HN còn được đốt pháo, vào dịp trước hoặc sau tết…… bọn nó hay mang ra đây đốt, toàn pháo đùng pháo cối sợ lắm, có khi còn châm ngòi từ hành lang tầng 2 ném xuống khu vực này mới phát nổ……. cấp 3 mình không để tâm học hành, rất láo nháo nhưng mấy trò ma giáo kiểu này thì để tâm ghê lắm 🤣🤣🤣