Rau ngót……. sống rồi, thành công rồi……. vài tháng nữa chắc sẽ um tùm, tha hồ ăn, không ăn hết thì vặt mang ra chợ bán…… tự cung tự cấp, tự sản tự tiêu…… cuộc sống mà khó khăn quá có khi ấp trứng nuôi vịt nuôi gà ngay tại ban công….. ui dơi ơi…… sao phải xoắn 😜😜😜🤣🤣🤣
Nếu còn yêu đến thế, nếu còn đau đớn nhiều đến thế, lý do gì để phải chịu mất nhau.......... tội vạ trời biển gì cũng phải xoay sở học cách tha thứ, lý do trời biển gì cũng tìm cách vượt qua, cái giá trời biển nào cũng dũng cảm chấp nhận....... chứ chả có nhẽ......... ngồi im đó mà tự kỷ nuối tiếc suốt phần đời còn lại......... hay là.......... đợi kiếp sau......... lại lần mò ngụp lặn tìm kiếm nhau trong muôn kiếp nhân sinh....... trời ơi, kiếp người chỉ là cái chớp mắt trong mênh mông vô tận................ đừng có đợi chờ................ phí lắm 😜😜😜
Rất chi là "tự sự", chất nghệ sỹ lãng tử, lãng đãng, lãng mạn đúng kiểu Binz nhưng đâu đó mình vẫn thấy chút bóng dáng "chất phác” của Phan Mạnh Quỳnh😜😜😜 Nặn ra Album này là 1 quá trình "tích lũy năng lượng", tập trung cao độ của tác giả.............. nghiêm trọng tới mức "nửa kia" còn bị đề nghị cách ly tạm thời thì biết rồi đấy……… thái độ chuyên nghiệp và nghiêm túc trong công việc của Binz nay đã lên 1 trình cao xa vời vợi, đỉnh của sự nghiệp chắc còn lâu mới tới 💓💓
=========
💔Toàn lý do ở đâu đâu Như con nít đôi co nhau Ta cố thêm được bao lâu Ta chỉ đang cố để mai này thấu hơn Anh hiểu em đến mức phải dừng Em hiểu anh đến mức phải đi...
Vậy là mất nhau rồi em ơi Gió bay và hoa rơi Một lần cuốn nhau rồi xa thôi Chẳng thể nào giữ nhau giữa trời Anh sẽ phiêu lãng nơi xa vời Em sẽ theo con nước lạ cuốn trôi...
Vậy em đến để nói anh biết tình yêu Là thứ đẹp nhất hay em chỉ đến để Cho anh biết làm sao để có thể Sống sót trước mất mát vậy thôi...
Anh có thể cho em hết đời mình Nhưng em làm cho anh ghét niềm tin...
Bên em bao lâu Rồi một ngày bình thường em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau Em là tất cả trong anh Và ngày không em là điều xưa nay anh không thích khi nghĩ đến...
Bên anh đêm thâu Rồi từng dòng kỷ niệm như làn khói theo từng phút phai nhạt màu Em nhớ gì không em Mình gật đầu cho nhau Để khi ta xa ta chỉ có một lần xa nhau...
Emmm... Giờ anh muốn biết trong em ta là gì Tháng năm qua là gì Mà chẳng thể hơn một thứ Khi nào vui thì giữ Khi nào không còn vui thì dễ dàng vứt...
Cũng chẳng thể kiếm được một lý do gì Mất chỉ vì một lần giông tố như này Chẳng thể nào lòng ta mất đi sạch Mình đã từng vượt qua những điều khó hơn vậy Anh giờ ôm ngàn thương nhớ em giờ vui Em giờ vui...
Baby thôi đừng nói cho ai Đừng kể cho ai Đâu ai mong nghe những thứ đấy Khi anh đang phải cố gắng Tìm điều gì để đối phó với thời gian...
Anh giờ sao Thật sự em cần biết không em Hãy chỉ vờ quan tâm Đừng vội thăm anh với cách ấy Đừng bỏ đi nhưng cứ vẫn đợi Gọi nghe gì anh cũng đã vụn vỡ...
Bên em bao lâu Rồi một ngày bình thường em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau Ta nào có gặp thêm ai Chẳng ai sai Vậy em đi vì đâu sao anh không được biết...
Quên em quên sao Tại nhà thờ bạn bè ai cũng muốn ta hạnh phúc đến bạc đầu Nay đứng nhìn em đi Đừng bắt anh tin Mỗi điều gì trong con tim anh cũng đã vỡ nát...
Em
Em à Em nhớ gì Em nhớ gì...
Bên em bao lâu Rồi một ngày bình thường em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau Ta nào có gặp thêm ai Chẳng ai sai Vậy em đi vì đâu sao anh không được biết...
Quên em quên sao Tại nhà thờ bạn bè ai cũng muốn ta hạnh phúc đến bạc đầu Nay đứng nhìn em đi Đừng bắt anh tin Từng điều anh trao lâu nay đâu chắc em cần đến💔
======
Người xưa đã làm gì khi họ thấy "Chán"
Nghe có vẻ đơn giản, nhưng câu trả lời lại có thể khiến bạn nhìn lại chính cuộc sống của mình
Hãy nghĩ 1 chút
Ngay lúc này, bạn có điện thoại, có mạng xã hội, có video, có nhạc, có phim, có hàng ngàn thứ để giết thời gian
Nhưng......
Bạn vẫn chán
Vậy thì, thử quay ngược thời gian, quay về 100,000 năm trước
Không điện thoại, không tivi, không sách, không internet
Chỉ có con người ngồi giữa thiên nhiên
Và thời gian trôi rất chậm
Và câu hỏi là.....
Khi họ chán................ họ làm gì?
Trước tiên phải hiểu 1 điều quan trọng
Người xưa không bận rộn như bạn nghĩ
Nhiều nghiên cứu cho thấy
Họ chỉ làm việc khoảng 15-20 giờ 1 tuần
Còn lại là nghỉ ngơi, ngồi chơi, nhìn xung quanh và.............. không làm gì cả
Nghĩa là gì?
Nghĩa là họ có rất nhiều thời gian rảnh
Và có thời gian rảnh thì sẽ có nhàm chán
Vậy khi chán, họ bắt đầu làm điều đầu tiên
Họ chơi....
Nghe thì đơn giản
Nhưng đây là bước đầu của "sáng tạo"
Cách đây khoảng 75,000 năm
Có người đã ngồi xuống, lấy vỏ sò, khoan lỗ rồi xâu lại thành chuỗi đeo
Không phải để ăn
Không phải để săn bắn, không phải để sống sót
Họ làm, chỉ vì muốn làm
Hiểu đơn giản, không có gì làm, nên họ tạo ra thứ gì đó
Và đó chính là "Nghệ thuật" đầu tiên của loài người
Tiếp theo, họ làm 1 điều thú vị hơn nữa
Họ tạo ra âm nhạc
Khoảng 40,000 năm trước
Có người nhặt 1 chiếc xương chim, khoan vài lỗ và thổi thành tiếng
Đó là cây sáo cổ nhất từng được tìm thấy
Không ai bắt họ làm
Không ai dậy họ làm
Họ làm vì họ rảnh
Và vì họ muốn nghe 1 âm thanh khác ngoài sự im lặng
Và thế là "Âm nhạc" ra đời
Nhưng đây mới là điều quan trọng nhất
Khi con người chán
Họ không chỉ làm đồ
Họ bắt đầu suy nghĩ
Bạn chỉ cảm thấy chán khi bạn nhận ra
Thời gian đang trôi chậm quá
Giá mà có chuyện gì đó xảy ra
Và có lẽ ngoài kia còn điều gì đó hay hơn
Để nghĩ như vậy, bạn phải "tưởng tượng"
Và khi tưởng tượng bắt đầu, mọi thứ thay đổi
Hãy tưởng tượng 1 người ngồi trước đống lửa không có gì để làm
Rồi họ bắt đầu nghĩ
Ngày mai đi săn có thành công không
Ngoài ngọn núi kia có gì
Sau khi chết, chuyện gì xảy ra
Tại sao trời lại có sao
Tại sao có ngày và đêm
Những câu hỏi đó không đến từ sách, không đến từ trường học
Chúng đến từ sự...... chán
Và từ những câu hỏi đó
Những thứ lớn nhất của loài người bắt đầu xuất hiện
Tôn giáo bắt đầu từ câu hỏi về cái chết
Triết học bắt đầu từ câu hỏi về ý nghĩa cuộc sống
Khoa học bắt đầu từ câu hỏi tại sao
Tất cả đều bắt đầu từ 1 khoảnh khắc rất nhỏ
1 người ngồi yên và để đầu óc đi xa
Nhưng
Con người không chỉ ngồi 1 mình
Khi chán, họ còn làm 1điều rất quen thuộc
Họ nói chuyện
Họ ngồi quanh lửa
Họ kể chuyện cho nhau nghe
Không phải chuyện quan trọng
Không phải chuyện sinh tồn
Mà là những chuyện như
Ai làm gì hôm nay
Ai nói gì
Ai vừa gặp chuyện gì lạ
Ai khiến cả nhóm bật cười
Nghe có vẻ vô ích
Nhưng thật ra cực kỳ quan trọng
Chính những cuộc nói chuyện đó đã gắn kết con người lại với nhau
Trước khi có ngôn ngữ
Các loài động vật gắn kết bằng cách chạm vào nhau
Nhưng con người thì khác
Chỉ cần nói chuyện, 1 người có thể kết nối với nhiều người cùng lúc
1 câu chuyện có thể khiến cả nhóm cùng cười, cùng tin, cùng hiểu nhau hơn
Và từ đó, xã hội được hình thành
Nói cách đơn giản, con người không chỉ nói chuyện để trao đổi thông tin mà còn để không cảm thấy cô đơn
Bây giờ, nhìn lại toàn bộ câu chuyện
Khi người xưa chán
Họ làm trang sức
Họ tạo ra âm nhạc
Họ tưởng tượng
Họ đặt câu hỏi
Họ kể chuyện
Họ kết nối với nhau
Và từ những điều đó,
Nghệ thuật xuất hiện
Âm nhạc xuất hiện
Ngôn ngữ phát triển
Xã hội hình thành
Và con người trở thành con người
Nhưng đây mới là điều đáng suy nghĩ
Ngày nay, chúng ta gần như không bao giờ cho phép mình chán
Chỉ cần rảnh 1 chút là cầm điện thoại
Chỉ cần yên 1 chút là mở video
Chúng ta luôn lấp đầy mọi khoảng trống
Vấn đề là
Bộ não con người không được thiết kế để hoạt động như vậy
Khi bạn liên tục bị kích thích, não sẽ mệt
Nhưng khi bạn không làm gì, 1 hệ thống khác trong não sẽ bật lên
Hệ thống này giúp bạn suy nghĩ sâu hơn, hiểu bản thân hơn, kết nối các ý tưởng, và sáng tạo
Nói cách đơn giản
Khi bạn chán
Não bạn bắt đầu làm việc theo cách quan trọng nhất
Các nghiên cứu còn cho thấy
Những người vừa trải qua cảm giác chán
Lại sáng tạo hơn những người luôn bận rộn
Vì sao?
Vì khi không có gì bên ngoài để xem
Não buộc phải tự tạo ra thứ để nghĩ
Vậy nên,
Lần tới khi bạn thấy chán
Đừng vội mở điện thoại
Hãy thử ngồi yên 1 chút để đầu óc trôi đi
Để suy nghĩ xuất hiện
Để trí tưởng tượng làm việc
Vì rất có thể, ngay khoảnh khắc đó
Bạn đang làm điều mà tổ tiên của mình đã làm từ hàng chục ngàn năm trước
1 người trong hang đá, ngồi nhìn ngọn lửa rồi tạo ra chiếc vòng đầu tiên, tạo ra bản nhạc đầu tiên, đặt ra câu hỏi đầu tiên
Và chính những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa đó lại tạo ra mọi thứ mà chúng ta có ngày hôm nay
Nên hãy nhớ 1 điều đơn giản
Sự nhàm chán không phải là kẻ thù
Nó là nơi bắt đầu của ý tưởng, sáng tạo và cả con người
Và biết đâu, ngay lúc này
Khi bạn tắt màn hình và ngồi yên
1 điều gì đó mới mẻ đang chuẩn bị xuất hiện trong đầu bạn💖💖💖
-St-
Bạn Tuấn dành hầu hết thời gian của mình, bận rộn làm ra vật chất tức thời, tạo điều kiện để bạn Đính "yên tĩnh sáng tạo". Hy vọng với "sự nhàm chán" mà bạn Đính đang tràn đầy sẵn có, trí tưởng tượng của bạn sẽ dệt nên những bức tranh đẹp cho tương lai của cả 2................. Tiếp tục kiên trì thêm nữa nhé anh yêu......... năm nay kinh tế trầm lắng................ trong em đương nhiên sẽ còn trống rất nhiều room dành cho cái sự "chán"….. hy vọng từ đó…… 1 điều gì đó mới mẻ sẽ được nhen nhóm hình thành😉😉😉 còn nếu chả “sáng tạo” được ra cái gì hay ho thì em lại xin anh cho em được phép lôi nhà mình ra đập phá sửa chữa vào dịp cuối năm, nhé ạ 🤣🤣🤣