Chủ nhật rồi, trong lúc đợi anh Toe học thêm Lý, bố lọc cọc đèo mẹ và em Tịu lên tận Hồ Tây ăn sáng. Hà nội bắt đầu chớm đông, lất phất mấy hạt mưa bay, se se lạnh, em Tịu phía trước, mẹ Đính ôm chặt phía sau, Hồ Tây mờ mờ sương khói, quẩn quanh mùi lá cây khô các bác lao công gom đốt..... ngai ngái, hăng hăng.....vô cùng dễ chịu....... tức cảnh sinh tình, bố ngoan ngoãn nghe mẹ miết mải "chém" về tình yêu, về hạnh phúc về tương lai 1 ngày nào đó bố sẽ nghỉ hưu sớm để có thể thoải mái đi bất cứ nơi đâu làm bất cứ điều gì cùng mẹ.... mẹ nói cứ như thể mẹ thanh tao không màng vật chất, cứ như thể mẹ sắp chính quả tới nơi......... bố đang fly high cùng giấc mơ đẹp đẽ thì mẹ bỗng chốt hạ: "Khi nào bọn trẻ con lớn, chắc chắn chúng nó không cần mình nữa đâu, mình chỉ cần lo cho thằng Toe có đủ "cái này... cái này", con Tịu nhất định phải có "cái kia... cái kia...." rồi thì 2 vợ chồng già mua 1 căn nhà nhỏ đâu đấy quanh đây, sát ngay bên hồ này này, ngồi trong nhà có thể dễ dàng nhìn ngắm bao quát cả mặt hồ..... cho nó lãng mạn....." Bố nghe đến đây.......bất chợt tỉnh....
- Bố: Chuyến bay của tớ 3:30 nên 1:00 phải đi từ nhà rồi đấy....... về thôi.....
Thế rồi bố lại chuồn chuồn..... và lần này thì chuồn rõ lâu........ những tận 11 ngày cơ đấy....... khổ thân mợ già tham lam đành ngậm ngùi quay về với thực tế phũ phàng.......
Haiz..... vấn đề phức tạp ở chỗ là cùng lúc mẹ lại cứ thích cả Tình lẫn Tiền cơ...... riêng "cái này" "cái kia" mà mẹ đề cập tới, thực sự không quá to tát gì nhưng cũng đủ gây ra 1 sự "sang chấn tinh thần" không hề nhẹ đối với bố....... ca này khó giải quyết đây..... chúc mẹ tiếp tục những giấc mơ dài........ mẹ nhé he he











