




Hôm nay Toe tan học muộn, phải 10: 40 mới xuất hiện
- Toe: Mama, Mama, mỗi khi ra cổng nhìn thấy mẹ con rất vui
- Mẹ: Nhanh lên kẻo chẳng kịp ngủ đâu..... mà sao năm ngoái còn bảo là không thích mẹ đưa đón, sao bảo thích được như các bạn, tự ăn uống, được tự do chơi thoải mái, không phải ngủ trưa
- Toe: Hồi ý con thấy thế nhưng bây giờ thì khác rồi, mama, yêu mama lắm
- Mẹ: Con nghĩ về việc trại hè đi nhé. Con muốn đi đâu, bao giờ, như thế nào thì chủ động nghiên cứu và nói cho mẹ biết
- Toe: Con nghĩ năm nay chưa phải thời điểm thích hợp. Khả năng sẽ là hè từ lớp 10 lên lớp 11 con sẽ đi. Có lẽ con sẽ đi Úc
- Mẹ: Vì sao?
- Toe: Vì con nghĩ con học ACET nên đi Úc sẽ là hợp lý, vả lại Úc gần, chi phí không đến nỗi quá cao. Canada cũng là 1 lựa chọn, con cũng muốn quay lại đó nhưng có vẻ hơi đắt mà lại quá xa, còn Sing thì con không hề muốn
- Mẹ: Bố mẹ sẽ nghe theo con mọi điều với điều kiện con hãy suy nghĩ kỹ càng về quyết định của mình và tự chịu trách nhiệm về quyết định đó.
- Toe: Vâng
- Mẹ: Kể từ nay mẹ nghĩ mẹ cũng sẽ phải tự thay đổi mình để phù hợp với thực tế rằng con đang dần trưởng thành..... thật ra, mẹ nghĩ là Toe rất ngoan...... chẳng có bố mẹ nào lại quá tự tin nói như vậy với con cái của mình đâu vì sợ con sẽ chủ quan, tinh tướng nhưng mẹ lại dám liều.... mẹ chẳng so sánh Toe với bất kỳ bạn nào cả, chỉ thấy rằng bằng tuổi con bố mẹ chẳng bằng 1 phần của con bây giờ đâu...... có nghĩa là bố mẹ cũng có phần đánh giá Toe chững chạc và biết suy nghĩ. Bố mẹ thì cũng bắt đầu già và lạc hậu rồi, áp đặt con theo ý bố mẹ là điều cực kỳ vô lý và không công bằng cho con...... chính vì vậy, con hãy tự chủ động nhé, hãy nói với bố mẹ rằng con cần gì, con muốn bố mẹ làm gì cho con thì cứ nói, kể cả việc việc sắp tới con sẽ thi gì, trường chuyên hay trường thường, muốn đi du học hay học trong nước tất tần tật, mẹ sẽ theo con
- Toe: Sao hôm nay mẹ khác thế, hôm qua vừa âu yếm như đứa trẻ, hôm nay lại cứ như thể ngày mai con thi đại học đến nơi
- Mẹ: Con không thích thế à, thế có còn muốn mẹ âu yếm nữa không?
- Toe: Con chỉ thấy lạ, con lúc nào cũng muốn mẹ âu yếm, đến năm 30 tuổi con vẫn muốn thế
- Mẹ: Lúc ý lại chẳng hẩy mẹ ra ý
- Toe: Không, con qua giai đoạn muốn hẩy mẹ ra rồi, giai đoạn ý trôi qua rất nhanh, bây giờ và mãi mãi về sau lúc nào con cũng muốn mẹ âu yếm con, kể cả khi con rất rất lớn, nếu mẹ không còn âu yếm con nữa thì con vẫn nghĩ về điều đó và con vẫn thấy sướng (cười hinh híc)
- Mẹ: Toe, mẹ không đùa đâu, việc này là hết sức nghiêm túc đấy, bố mẹ muốn, trong khi còn có thể, sẽ giúp con đạt được mọi điều con mong muốn. Còn "muốn gì" lại là vấn đề của con. Như vậy, trách nhiệm, thực ra, đang bị đẩy sang phía con đấy. Con sẽ ra sao trong tương lai, con muốn theo ngành nghề nào, hoàn toàn phải tự con quyết định, con hãy theo học bất kỳ ngành gì ở bất kỳ nơi đâu mà con mong ước, kể cả khi con chỉ có 1 phần nhỏ hoặc thậm chí không có chút học bổng nào, bố mẹ sẽ giúp con. Bố mẹ sẽ cố gắng để tiền sẽ không là vật cản trên con đường con hướng tới ước mơ của mình. Nhớ đấy nhé, mẹ tuyệt đối tin tưởng ở con và cố gắng đừng làm mẹ thất vọng nhé. Còn tất nhiên, nếu con có thể tự tìm được học bổng những trường theo nguyện vọng của con thì là điều tốt nhất. Hoặc thậm chí con thích học đại học trong nước cũng rất ok, hoàn toàn không sao cả. Mẹ chỉ muốn nói rằng, mẹ không muốn con có quá nhiều sức ép vì trên thực tế, mẹ thấy con cũng đã rất vất vả bấy lâu rồi.
Toe: (giọng rất dịu dàng) Vâng, mẹ thật tốt
===============
Hay phết nhờ, có vẻ như mọi thứ cứ sao sao ý nhờ, đáng lẽ ra mình phải bảo nó là: "con phải học đi, con phải thế này, con phải thế kia, rằng thì là mà bố mẹ không có tiền đâu, muốn đi du học thì tự lo học bổng mà đi, muốn nên người thì phải thế này thì phải thế nọ.......... ấy thế rồi mình lại ung dung "vẽ đường" cho nó chạy tán loạn, muốn làm gì thì làm, muốn học gì thì học, bố mẹ "bảo kê" hết....... hơ hơ...... đổi thay, đổi thay, thật là đổi thay........ gà thả ra rồi...... liệu muốn tóm lại có được không nhỉ he he.....
Thôi....... kể từ nay...... sẽ sống bằng....... niềm tin...... mẹ mãnh liệt tin con ý, con trai yêu quí ạ :)
Yêu lắm ý, cảm ơn cái quyết định năm xưa, cám ơn cuộc đời, cám ơn số phận, cám ơn hoàn cảnh xô đi đẩy lại khiến cho mình có được niềm hạnh phúc, tuy giản đơn nhưng không phải ai cũng có được, đó là có điều kiện được ở gần chúng nó mỗi ngày...... chẳng cần biết tương lai sẽ ra sao, có thể ngay ngày mai sẽ lại có chuyện cần "xử lý nghiêm túc"...... nhưng đấy là chuyện của ngày mai.......... còn đến hôm nay, cuộc đời mẹ là cả 1 bức tranh đẹp đẽ, duy nhất chỉ vì mẹ có các con........... mọi buồn phiền, khó khăn cũng chỉ là những hạt bụi nhỏ vương bám trên bề mặt...... lau chút thôi là đâu đấy lại sạch bong sáng bóng....... sẽ không bao giờ đòi hỏi thêm điều gì nữa...... quá đủ đầy rồi........