- Toe: Mẹ nghĩ là con ngủ được trên xe á, cứ 1 chốc chú lại đánh thức dậy bắt chỉ đường ý, chẳng ngủ được đâu
- Mẹ: Cứ địa chỉ đấy mà đi, sao chú phải bắt chỉ đường
- Toe: Kể cả có địa chỉ chú cũng không tìm được, chốc chốc chú lại hỏi con rồi chú lại cáu, chú còn mắng ngu "đi bao nhiêu lần mà không nhớ đường"
Ông bô nghe thấy vậy thì nhảy dựng lên tra khảo Toe xem lái xe nào mà dám ăn nói với khách hàng như vậy, mắng Toe sao lúc ý không gọi điện mách bố luôn...... còn bà bô thì nhảy dựng lên cho rằng Toe lờ đi là đúng vì Toe vẫn là đứa trẻ, không nên manh động với người lạ, nhất là khi không có bố mẹ ở bên.... Trong lúc ông bà bô còn đang hăng tiết vịt, xùi bọt mép bảo vệ quan điểm của mình (quên cả việc mình đang chiến nhau trước mặt cả đám đông)..... thì Toe thủng thẳng:
- Toe: Không cần phải vậy đâu bố mẹ, nhân cách của 1 con người không phải là cái có thể đưa ra để những người không ra gì phán xét. (ý Toe là việc Toe ngu hay không thì không phải việc của chú và nếu chú cho là Toe ngu thì lời nhận xét ý cũng chẳng hề hấn gì, chẳng khiến Toe cảm thấy tổn thương gì........ nôm na mẹ hiểu ý Toe là như vậy)
Ông bà bô lập tức mất điện ngay và luôn.....
Đấy, đừng có tưởng mình sống trên đời này lâu hơn người khác là mình "hiểu chuyện" hơn người khác nhé..... đừng có nghĩ mình là cha là mẹ thì mình nói gì cũng đúng nhé........ đành rằng là thương đấy, đành rằng là yêu đấy...... nhưng, vậy vẫn chưa hề đủ đâu........ "làm cha mẹ" là 1 công việc thật sự khó khăn...... nghiêm túc học suốt cả đời...... cho tới khi xuống lỗ nhé....... haiz,
Mươi năm nữa Toe đọc lại Blog này, chẳng hiểu Toe nghĩ gì về bố mẹ nhỉ......... sao mẹ phải học ai xa xôi cách hành xử nhỉ, cứ chạy theo Toe mẹ cũng đủ hết hơi...... gớm, sao ngày ấy mẹ ăn gì mà lại đẻ được ra Toe ý nhỉ hic hic








Mây ở đâu cũng vẫn cứ là mây thôi...... khác biệt đúng là chỉ do mắt người nhìn........ quá nửa đời người nhưng dường như mọi việc vẫn chưa ngừng chuyển động..... cuộc đời cứ như là mây......mỗi giây trôi qua....... nó lại bước sang 1 hình thái mới......... kỳ lạ thay...... liệu có còn hào hứng đón nhận nữa không nhỉ.......