Ái Vân 1981 (27 tuổi) mộc mạc thế.......... xem lại thấy xúc động............. bồi hồi nhớ Hanoi những năm tháng hậu chiến tranh............... chìm đắm trong khó khăn....... triền miên đói ăn, thiếu mặc......... "thời bao cấp" ấy.......... cũng là 1 phần của cuộc đời mình........ thương thế............. thời đó........... nhìn lại........... thấy ai cũng thương thương......... kể cả các đại mỹ nhân tài sắc vẹn toàn tầm cỡ Ái Vân/Lê Vân cũng đâu thoát khỏi sự bầm dập/va đập/tổn thương bởi "biến cố xã hội"........... cuộc đời quá nhiều thăng trầm bế tắc...........
1981 mình đã biết đọc, biết viết (cực kỳ hứng thú viết thư cho bố vì hồi ý bố triền miên đi công tác "trong Nam") và bắt đầu nghe nhạc......... thời gian này mẹ làm kế toán chợ Hôm........ cái ngành nghề ít nhiều liên quan tới "cái ăn cái mặc" nên là oách lắm.......... mỗi buổi tan học mình thường đi bộ từ nhà Lò Đúc, rẽ Hoà mã rồi tới cơ quan mẹ ở Trần Xuân Soạn chơi....... thỉnh thoảng mẹ dẫn ra cái cửa hàng phở mậu dịch ở phố Huế (cửa hàng này hình như chỉ phục vụ nhân viên, kiểu như căng tin ý) để ăn phở bò hoặc mẹ mua cho 1 cặp lồng phở mang về nhà trộn với cơm nguội.......... mình vẫn nhớ, mỗi lần đi qua phố Hoà Mã mình luôn bị hấp dẫn bởi toà nhà có gắn biển: "Đại Đạo Tam Kỳ Phổ độ Thánh thất Thủ đô"......... mình không hiểu dòng chứ đó nghĩa gì, tò mò vì sao căn nhà đó luôn đóng cửa và vì sao dòng chữ đó khó “học thuộc lòng”, khó nhớ tới vậy😂............ đoạn đường quen thuộc ý, nay chỉ khoảng 2-3 phút xe máy thôi nhưng với 1 đứa bé 7 tuổi thì sao nó dài thế, xa thế........ mà cũng thật lạ, 7 tuổi mình đã có thể tự do đi lại ngoài đường 1 mình, nay con Tịu sắp 17 mà nó gần như trong tầm kiểm soát của bố mẹ và anh full time😂😂😂. Thời gian trôi nhanh quá.......... mình đã bước vào độ tuổi chỉ nhớ những điều trong quá khứ xa và quyên ráo mọi chuyện vừa mới xảy ra.......... Eo ơi, 50 đã có dấu hiệu.......... cứ bảo sao giờ mẹ U80......... quanh ra quẩn vào lại "chuyện ngày xưa"......... nói đi nói lại 100 lần.......... lần nào cũng hào hứng và mới mẻ như thể lần đầu tiên............. đời người........ đồng hồ sinh học sẽ điểm.......... vào mỗi thời khắc cụ thể......... sẽ diễn ra những sự việc cụ thể 😂😂😂 i hệt như nhau...........ai rồi cũng thế💃💃💃
Hôm nay Hanoi của tôi mưa gió rét........ đợt lạnh sâu đầu tiên của năm.......... 17 độ nha, cứ khoảng 5:30 là sập tối........ dự báo Thứ 7 này nhiệt độ lạnh nhất trong ngày xuống chỉ còn 12, hết mưa và hửng nắng......... đã nên lôi hết quần áo rét ra chưa nhỉ 💦💧💨
Ngày hôm qua đây, Giải Bóng đá Cấp trường nhé, lớp 10A8 giải 3 nhé......... và em Tịu đóng góp 1 phần nhỏ với tư cách "Thủ môn" nha......... 7 h sáng được anh Toe và bố mẹ áp tải, khởi hành từ nhà......... vật vã thi đấu, ăn uống, mò về tới nhà cũng gần 8:30 tối......... quá rũ rượi luôn 😍😍😍
Lúc tập luyện........... tâm lý vô cùng thoải mái 💪💪💪💃💃💃
Anh bận lắm, anh còn bao việc mà phải hy sinh nguyên 1 ngày phục vụ là quí hoá lắm đấy nhé 💙💙💙
Tối về nhà ông bô phàn nàn: "đứng cả ngày mỏi phết"......... 50 roài.......... thỉnh thoảng cơ thể nhắc nhớ kẻo quên 😜😜😜😝😝😝
"Mẹ ơi sao con toàn thất bại, ngày xưa thì là Teakwondo, bây giờ lại tiếp tục thế"...........Khiếp, vừa tỉnh khỏi "cơn khóc điên loạn".......... hết hồn 😅😅😅
Trong vòng tay an ủi của Bố và Anh......... 💕💕💕
Động viên nhau........... chuẩn bị bước vào trận tranh giải 3 💅💅💅 mệt mõi nhắm 😝😝😝
Ông Bô và Ông Anh kiên nhẫn "canh sọt rác" suốt buổi......... (cái sọt rác bị bóng sút trúng, bật tung cả nắp) 😝😝😝
Thương thế 💖💖💖 về sau mà chồng không chịu "vỗ về an ủi" khi gặp biến như ông bô và ông anh vữn làm thì "tổn thương" vãi í 😜😜😜
"Mẹ định treo cái này ở đâu?"😆😆😆 ơn Giời, không được cái giải này chắc khóc suốt đêm..........cứ tưởng hem có tính "ăn thua" cơ mờ.......😜😜😜