1 trong những nỗi sợ thầm kín nhất của con người
Là
Mất chính mình
Chúng ta luôn muốn giữ 1 bản sắc, 1 định danh, 1 hình ảnh rõ ràng để dựa vào
Vì nếu không có "Tôi" thì còn gì để sống, còn gì để định hướng, còn gì để trở thành
Chính vì vậy
Khi nghe đến "Vô ngã"
"Tâm phản ứng" như thể bị đe doạ
Nó co lại, lo âu, đặt câu hỏi phản bác
Bởi vì sâu bên dưới, cái Tôi biết rằng
Nếu sự thật là không có Ta, thì nó không còn lý do để tồn tại
Và đúng vậy
Khi cái Tôi tan thì cái "tưởng là mình" biến mất
Nhưng điều kỳ diệu là
Bạn không mất
Chỉ có cái ảo tưởng về bạn tan đi
Còn cái đang thật sự sống
Vẫn còn nguyên
Thậm chí
Sáng rõ hơn bao giờ hết
Cái còn lại sau Bản ngã không phải là 1 bản thể mới
Không phải là 1 "Siêu Tôi" tinh tế hơn
Mà là 1 sự hiện diện không tên gọi
Không hình tướng
Không thuộc về quá khứ
Không mang kỳ vọng tương lai
Nó không cần được bảo vệ
Không cần được chứng minh
Không cần ai đồng tình
Không cần ai thừa nhận
Chỉ là cái đang biết, lặng lẽ, bất động, không sở hữu gì cả
Khi cái Tôi không còn chen vào giữa Người và Đời
Mọi thứ trở nên trong suốt
Bạn nhìn ai đó mà không cần so sánh
Bạn nghe 1 câu chuyện mà không cần lên tiếng để phản bác
Bạn làm 1 việc mà không cần gắn tên "Tôi Làm"
Công việc vẫn diễn ra
Trách nhiệm vẫn tròn
Tình yêu vẫn hiện hữu
Nhưng không còn Người muốn điều khiển
Không còn Người chiếm hữu
Không còn người kể lể
Trong trạng thái ấy
Hành động phát sinh như 1 phản hồi tự nhiên
Không đến từ Bản Ngã
Bạn không cần cố yêu thương
Không cần gắng tha thứ
Không cần diễn bình an
Tất cả chỉ là dòng chảy tự nhiên
Xuất phát từ nơi không còn người chảy
Nhiều người sợ rằng
Khi không còn Tôi
Cuộc sống sẽ trở nên nhạt nhoà, vô vị, vô nghĩa
Nhưng chính ngược lại
Khi "Cái Tôi" tan đi
Bạn mới thực sự thấy được vẻ đẹp đơn thuần của sự sống
1 cơn gió đi qua, bạn không còn nghĩ "Tôi thấy gió"
Chỉ là gió và sự hay biết
1 chiếc lá rơi, không còn ai ngắm "lá rơi"
Chỉ là khoảnh khắc "rơi" chạm tới tận cùng sự im lặng trong tim
Bạn ăn, không để thoả mãn bản thân, không để gán danh người biết ăn chánh niệm
Bạn chỉ ăn, vì cơ thể cần
Bạn thở, không để đạt định, không để kiểm soát tâm
Bạn chỉ thở, vì sự sống đang vận hành
Mọi thứ trở nên đơn giản mà sâu sắc
Không màu mè, nhưng tinh tế
Không cao siêu, nhưng thẳm sâu
Và điều lạ lùng là
Chính khi không còn "Cái Tôi"
Bạn mới thật sự là "Chính Mình"
Không phải bản ngã
Mà là cái nền không bị điều kiện hoá
Không bị dính bởi ký ức
Không bị nhuộm bởi kỳ vọng
Không bị giới hạn bởi quan niệm
Tôi Phải Là Ai
Bạn trở về như đứa trẻ
Nhưng không ngây thơ
Bạn hành xử như người tỉnh táo
Nhưng không lạnh lùng
Bạn sống giữa đời
Nhưng không bị đời cuốn đi
Không ai còn đó để gồng mình
Và cũng không còn ai để cần được vỗ về
Chỉ còn sự hiện diện thầm lặng, nhưng rõ ràng đến từng nhịp thở.......
-St-
Vẫn là
Nơi chào đón "Ánh Bình Minh Đầu tiên trên Đất liền" của Việt Nam
Mũi Điện đó
Điểm Cực Đông của Tổ Quốc với Cao Độ 83,5M
Nhưng
Từ Tháng 7/2025 không còn là Phú Yên
Chính thức sáp nhập và trở thành Đắk Lắk
Đắk Lắk Tây là Núi
Đắk Lắk Đông là Biển
Đẹp đẽ quá, Miền Trung Việt Nam 🌺🌺🌺








Cô ý thể hiện bài này theo cách cực kỳ dịu dàng và nữ tính 💖💖💖
