Thứ Ba, tháng 7 08, 2025

Tái Ông Mất Ngựa

Khi con trai tui tự chuẩn bị lunch box, cá chẽm áp chảo với khoai tây nghiền và các thứ ❤️❤️❤️ ui chao ơi là iu, con ngoan nhắm í, mẹ thương, mẹ thương ❤️❤️❤️
💜Khi con người rơi vào đáy vực sâu nhất, có lẽ vận may đang đến gần

Còn khi đang ở đỉnh cao may mắn, chưa biết chừng, xui xẻo đã bắt đầu lên đường💜

Tại vùng biên giới phương bắc có 1 ngôi làng nhỏ tên là Biên Hà Thôn

Ở đầu phía Đông làng có 1 lão mục dân hơn 60 tuổi

Ai cũng gọi ông là Tái Ông

Tái Ông sớm mất vợ, sống nương tựa cùng đứa con trai duy nhất tên là A Dũng

2 Cha con nuôi hơn chục con ngựa, trong đó, suất sắc nhất là 1 con tuấn mã màu đỏ sậm tên Truy Phong

Vóc dáng cân đối, 4 vó như bay, xứng danh Hán mã vùng biên

1 chiều xuân nọ, bầu trời bỗng đen kịt mây mù, gió lớn cuốn cát sỏi gào thét

2 cha con Tái Ông vội vã lùa đàn ngựa về chuồng

Nhưng khi đến nơi thì phát hiện Truy Phong đã thoát dây cương từ lúc nào, mất hút giữa cơn bão cát

Gió ngừng, 3 ngày trôi qua, A Dũng ngày nào cũng cưỡi ngựa đi tìm

Nhưng ngay cả 1 sợi lông của Truy Phong cũng chẳng thấy

Người trong làng nghe chuyện kéo đến an ủi

"Tái Ông ơi, tiếc thật, con ngựa quí như thế mà mất rồi"

Trước sự đồng cảm của mọi người, Tái Ông chỉ vuốt chòm râu hoa râm mỉm cười

"Mất ngựa chưa chắc đã là chuyện xấu, mà được ngựa cũng chưa chắc là chuyện tốt, sự đời khó đoán lắm thay"

Mọi người đưa mắt nhìn nhau đều thấy ông lão này thật kỳ quặc

Mất con ngựa quí như vậy mà còn nói không phải chuyện xấu

..........

Chớp mắt đã vào giữa hè 

1 sáng sớm A Dũng đang quét sân thì bỗng nghe thấy tiếng hí quen vọng lại từ xa

Cậu quăng chổi, chạy ra ngoài cổng thì thấy Truy Phong đang đẫn theo cả 1 đàn ngựa hoang từ sườn núi lao xuống

Bụi bay mịt mù

Đàn ngựa ước chừng 7-8 con đều bám theo sau Truy Phong

"Cha ơi, Truy Phong về rồi, nó còn dẫn theo cả bày ngựa hoang nữa"

Tái Ông nghe tiếng, bước ra sân, thoáng ngạc nhiên, nhưng lại nhanh chóng trở lại bình thản

Truy Phong chạy đến bên A Dũng thân thiết dụi đầu vào vai cậu

Như thể đang kể nỗi nhớ nhung sau bao ngày xa cách

Tin vui lan khắp thôn 

Dân làng kéo nhau đến xem 

"Trời ơi, đúng là ông có phúc lớn, không chỉ Truy Phong trở về mà còn lời được cả đàn ngựa hoang, phen này nhà ông phát tài rồi"

Tái Ông nhìn con trai và dân làng hân hoan khẽ thở dài

"Được đàn ngựa chưa chắc đã là chuyện tốt, mất đàn ngựa cũng chưa hẳn là chuyện xấu, sự đời vốn chẳng thể nói trước điều gì"

Mọi người lại đưa mắt nhìn nhau

Càng thấy ông lão này quái gở

Được cả bầy ngựa mà vẫn bảo chưa chắc tốt

...............

Mùa Thu tới

Cỏ mỡ, ngựa béo

A Dũng mỗi ngày bận rộn huấn luyện đám ngựa hoang

Trong đó, 1 con ngựa đen cực kỳ dữ dằn, khó thuần phục

1 hôm A Dũng cưỡi thử

Ban đầu mọi chuyện suôn sẻ

Ai ngờ vừa chạy được 1 đoạn thì con ngựa bất ngờ tung vó hất cậu ngã văng xuống đất

Rắc, tiếng xương gẫy vang lên rợn người 

Chân phải của A Dũng vặn vẹo

Mặt cậu tái mét

Mồ hôi vã như tắm

Dân làng hốt hoảng đưa cậu về nhà

Mời thầy thuốc đến xem 

Kết quả, xương chân gãy nghiêm trọng

Dù có lành cũng sẽ để lại tật vĩnh viễn 

"Trời ơi, đang thanh niên trai tráng mà thành què, sau này lấy vợ sao được"

Trước tiếng thở than của mọi người 

Tái Ông vẫn lặng lẽ ngồi bên giường con trai bình thản nói

"Gãy chân chưa hẳn là chuyện xấu, lành chân cũng chưa chắc là chuyện tốt, sự đời vốn khó lường"

Mọi người đã quen với cách nói lạ đời của ông

Chỉ nghĩ ông quá đau buồn, nên nói năng lẩm cẩm

...............

Mùa Đông lạnh giá đến gần

Biên ải căng thẳng

Triều đình cử quan quân đến tuyển binh tại Biên Hà thôn

Trong danh sách 20 thanh niên tráng kiện bị gọi tên

Chỉ có A Dũng nhờ bị thương mà được miễn

...................

Mùa Xuân năm sau 

Chiến sự khốc liệt

Tin dữ chuyển về

20 người trong danh sách nhập ngũ có 18 người tử trận, 2 người còn lại bị thương tàn tật

Cả thôn Biên Hà chìm trong tang thương và nước mắt

........................

1 chiều tà, A Dũng chống gậy cùng cha đứng trên sườn đồi nhỏ đầu thôn, ngắm hoàng hôn rơi dần xuống dãy núi xa xa

"Cha ơi, con hiểu rồi

Truy Phong bỏ đi lại mang cả đàn ngựa 

Con gẫy chân nên chân nên tránh được chiến trường

Đúng là Hoạ - Phúc đi liền

Khó mà phân định"

Tái Ông lặng lẽ nhìn đường chân trời, ánh mắt sâu xa

"Đời người như ván cờ, phải nhìn xa 3 bước 

Phúc của hôm nay, có thể là Hoạ của ngày mai

Hoạ của hôm nay, cũng có thể là Phúc của ngày sau

Điều quan trọng nhất là giữ được tâm bình thản

Đừng vì điều Phúc mà quá vui

Đừng vì gặp Hoạ mà tuyệt vọng"

A Dũng cúi đầu thật sâu khắc ghi lời cha dạy vào lòng

............................

Từ đó, trong Thôn Biên Hà lưu truyền trí tuệ của Tái Ông 

Người dân dần học được cách sống bình thản

Đối diện với thăng trầm cuộc đời 

Hiểu được đạo lý

Trong Phúc có Hoạ - Trong Hoạ có Phúc

Câu chuyện của Tái Ông là minh chứng sinh động cho trí tuệ biện chứng "Hoạ - Phúc tương sinh"

Trong xã hội hiện đại, tư tưởng ấy vẫn mang giá trị thực tiễn sâu sắc

Chúng ta thường rơi vào cái bẫy "Được thì Vui, Mất thì Buồn"

Như thăng chức thì mừng rỡ tột độ

Ốm đau thì tuyệt vọng không lối thoát

Nhưng Tái Ông nhắc nhở

Bất kỳ sự việc nào cũng có 2 mặt 

Hoạ có thể là bước ngoặt - Phúc có thể là hiểm hoạ ngầm

Đây không phải là lối nghĩ tiêu cực hay buông xuôi

Mà là 1 nhận thức cao hơn 

Trong công việc, 1 thất bại có thể dẫn bạn đến con đường phù hợp hơn 

Trong tình cảm, 1 chia ly có thể nhường chỗ cho chân tình đích thực

Khi ta học được cách nhìn đời bằng đôi mắt của Tái Ông 

Ta sẽ "Tỉnh táo trong thuận cảnh - Kiên cường giữa nghịch cảnh"

Và sống được với tâm thế 

"Không vui quá vì Được - Không buồn sâu vì Mất"

Đó có lẽ chính là món quà tinh thần quí giá nhất mà cổ nhân để lại cho chúng ta

-St-   

00:13 - 2 hôm nữa là rằm Tháng 6 💕💕💕
Khủng long đang miệt mài/vui vẻ với công việc nước rút, đang khuân, đang vác, đang miệng nói, tay làm, chân chạy.......... ngơi ngơi 1 ngày tranh thủ ghé qua bệnh viện làm check-up sau nhiều lần trì hoãn............ bác sỹ giữ tịt lại.............. thế là mất toi 5 ngày............. tự dưng trở thành bệnh nhân bất đắc dĩ........... bác sỹ bảo "nguy hiểm quá"............ bệnh nhân tuy láo nháo nhưng rồi cũng ngoan ngoãn vâng lời "chịu chữa bệnh"............. đêm Hà Nội sao thật bình yên 💖💖💖
Chụp cho anh bức ảnh 1.85.......... anh đang làm việc nha 🐒🐒🐒
WFH (Work from Hospital)
Mùa xuân năm ấy, tiết trời ẩm ướt, buồn bã, mình từng nghĩ, cưới người đàn ông này sao mà chán thế......... xuân qua, hạ tới, trời xanh, mây trắng, nắng chan hoà, khắp chốn lanh lảnh tiếng ve, mình thấy tâm trạng up up hẳn lên, yêu đời, yêu người và tiện thể yêu luôn lại người đàn ông này................ rồi thu lại tới, thu buồn hắt hiu kéo tậm trạng mình buồn theo.......... héo hắt, chán đời.......... mình chán lây cả người đàn ông luôn ở bên cạnh............. thoắt cái chớp mắt.......... mùa đông lạnh lẽo lại tới, 5h chiều trời đã sập xuống như thể 7h tối............. thay vì "chả thiết gì đời" mình bỗng cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo, mình thiết có ai đó ở bên, người mang lại cảm giác ấm áp bình an trở lại.......... lập tức mình quay xe, thấy người đàn ông luôn ở bên này sao cần thiết đến thế 😜😜😜 thấm thoắt thời gian trôi............. 23 năm trôi qua kể từ mùa xuân năm ấy, năm nào cũng vậy........ cảm xúc của mình up down theo sự chuyển mùa của tự nhiên, theo nhiệt độ của thời tiết............. chao đảo như tầu lượn trên không............. bất luận tất thảy xảy ra............ bất luận sự quay cuồng của vòng cảm xúc trong mình............. mọi việc vẫn diễn ra như thế............ lâu dần nó thành thói quen, thành mãn tính............. để rồi......... không tính toán, mớ cảm xúc hỗn loạn ngày nào, nay dần chuyển sang 1 trạng thái mới - trạng thái "không gì cả"........... không ước ao, không khát khao, không mong chờ, không kỳ vọng, không oán trách, không đòi hỏi, không dỗi hờn............... cảm giác này hay nha, thật diệu kỳ......... ung dung, tự tại, sâu sắc từ bên trong............ như kiểu........... được rơi vào 1 cảnh giới nào đó.............. siêu siêu tự do............ không diễn tả thành lời............. chỉ thấy nó "phê" dã man 💗💗💗 P.S. Chị mẹ vừa được "sổng chuồng" khỏi bác sỹ, sướng quá nên hơi ẩm IC, nói năng linh tinh, không đúng sự thật 😝😝😝 Kể từ mai recovered hoàn toàn, sẽ quay lại routine như mọi ngày, sẽ ăn nói chỉn chu và chỉ nói những điều hoàn toàn là "sự thật"........... life is gud 😂😂😂😘😘😘
Mẻ rau này vắng Toe, 3 người ngắc ngoải ăn chẳng hết 😍😍😍
Đây, vừa hái từ vườn đây............. chán rồi, lớn chậm lại cái nha tụi bây 😘😘😘