Thứ Năm, tháng 12 04, 2025

Khi Người Ta Cô Đơn

Khi con gái tui cô đơn, điều đầu tiên nó làm là nhắn tin cho bố mẹ và anh. Khi thằng Toe buồn, nó cũng làm tương tự……. cho tới thời điểm hiện tại thì là thế…….. trong tương lai mình mong rằng, khi gặp chuyện, người đầu tiên chúng nó muốn tiếp cận sẽ là “bản thân”, sau đó sẽ là vợ/chồng tụi nó……. giống như hiện tại mình vẫn thường như vậy ❤️❤️❤️

Đấy, năng lực tự oánh giá chỉ 5 mà cứ phải gồng hoài để đạt 8……. hệ quả là kiệt sức thế này đây……… tối qua nó bảo……. cuộc đời nó còn 3 bài kiểm tra quan trọng nữa là sẽ vĩnh viễn đoạn tuyệt với môn toán, đó là giữa kỳ 2, cuối kỳ 2 và đại học…….. cứ cộng trừ thấy nguy cơ căng căng chút là lập tức tình nguyện xin làm thêm bài bổ sung thành phần để gánh điểm cuối kỳ……… không thể tưởng tượng được…….. em bé Tịu của mẹ lại có thể tự giác và nghiêm túc đến vậy……… “Thái độ” mẹ cho điểm A+++…… năng lực thì……. chỉ là phù du……… không phải xoắn……. Mọi sự được-cho-là “kém cỏi” trong cuộc đời này, đơn giản chỉ là những định kiến nhầm nhọt về vị trí và kỳ vọng…….. không phải là toán thì sẽ là cầm kỳ thi hoạ, là văn thể mỹ, là thể dục thể thao, là tâm lý, là ứng xử, là ngoan xinh yêu……. cái thời nông nô chỉ coi mỗi Toán Lý Hoá là đỉnh chóp qua lâu rùi con iu…….  yêu thương em bé Tịu của mẹ nhắm ❤️❤️❤️


Đang trong những ngày tháng cuối cùng của 2025 bỗng nhớ về 1970-1980………. nôn nao…….. bồi hồi……. cồn cào như kiến đốt chỉ vì……. 1 tin nhắn của con gái 🥰🥰🥰 

Lần đầu biết thế nào là “Cô Đơn”………. ấy là khi mình đang trong lớp học mẫu giáo Đống Mác, đầu ngõ 132 Lò Đúc………….. vẫn nhớ rõ ……..… khi “cơn cô đơn” ập tới…… tâm trí trào dâng 1 cảm giác buồn buồn vô định………… hắt hiu………. mất an toàn, mất phương hướng…….. và hệ quả là……. ngay vào thời điểm đó, nhu cầu “về tổ” bỗng bùng lên mạnh mẽ …….

Thời gian trôi……… cảm xúc này lặp lại đôi ba lần với các mức độ nặng nhẹ khác nhau……. lần nghiêm trọng nhất mình vẫn nhớ………. cách đây hơn 20 năm, hồi chưa lấy chồng, làm việc tại V Tower 649 Kim Mã……… đúng giờ nghỉ trưa…….. mưa như trút nước…….. đang ăn uống nghỉ ngơi buôn dưa lê trong Pantry với đồng nghiệp……… mình bỗng lên cơn……. “Nhớ Nhà”…….. nhớ điên loạn lên…… cào cấu…… chịu không nổi…….. vậy là bất chấp sấm chớp đùng đoàng……. mình điên cuồng đội mưa phóng lao về nhà……. nhà hồi đó ở Huỳnh Thúc Kháng……. cách văn phòng cỡ 5 phút chạy xe để rồi……… mươi mười lăm phút sau lại cuống cuồng quay trở lại văn phòng cho kịp giờ 🥰🥰🥰

Đấy…….. dù bề ngoài có thể nói cười điên đảo cả ngày……  cứ như thể là 1 người rất chi là “hoà đồng” với cả thế giới……… nhưng thực chất…….  nội tâm vui buồn lại luôn thích “tự xử”……. không cần “nương tựa” vào bất kỳ ai “giải cứu/giải toả” giúp ❤️❤️❤️ Mình sinh ra “Tuổi Hổ” là cực kỳ “hợp cách”……. 😝😝😝 đấy là lý do…… mình luôn cần có 1 “cái hang”, 1 nơi thật đẹp, thật an toàn, thật riêng tư yên tĩnh, là nơi mình trút bỏ mọi cảm xúc với bản thân, sống tự nhiên và độc lập 🥰🥰🥰 Trong khi vì “điều kiện chưa cho phép” thỉnh thoảng mình vẫn enjoy life bằng cách trải nghiệm alone trong khách sạn 24 tiếng hoặc lâu hơn…….. không cần ra ngoài, không cần giao tiếp, cắt giảm tối đa việc ăn uống. nếu quá đói thì gọi đồ ăn room service……. rất thích…….. tự mình chơi với mình……. vô cùng thư giãn và happy 🥰🥰🥰