![]() |
| “Tháng Tư Loa Kèn Mỏng Manh”…….. 50 bông đơn, lọt thỏm, chắc phải 70 thì mới đầy đặn và cân đối…..…. đợi khi em bung nở xem có khá khẩm hơn không🤣🤣🤣🌺🌺🌺 |
![]() |
| Hồng Môn Mini nhé, xinh xắn, tươi tắn và mầu đỏ thì rất đậm 🥰🥰🥰🌺🌺🌺 |
Khi con cái lớn lên
Bóng lưng của chúng chính là câu trả lời dành cho bạn
Duyên phận sâu sắc nhất đời người là giữa Cha mẹ và Con cái
Khoảng cách cũng là giữa Cha mẹ và Con cái
Lúc nhỏ nó quấn quít lấy bạn, đi đâu cũng theo đó, chỉ muốn treo mình lên người bạn
Lớn lên nó bận rộn với cuộc sống riêng, lười biếng gọi 1 cuộc điện thoại, về nhà cứ như khách đến chơi
Bạn tưởng rằng có thể ở bên nó cả đời
Nhưng thực ra bạn chỉ là người đi cùng nó 1 đoạn đường
Thế giới của nó ngày 1 rộng lớn, thế giới của bạn ngày 1 thu hẹp
Cuối cùng, chỉ còn lại con đường trước cổng nhà, tiễn đưa bóng nó lần này đến lần khác rời đi
Đừng mong con cái sẽ mãi quây quần bên bạn
Chúng có cuộc sống riêng phải lo
Bạn nuôi nó thuở nhỏ, chưa chắc nó đã có thể phụng dưỡng bạn lúc về già
Không phải vì không hiếu thảo
Mà vì cuộc sống đã buộc nó không thể lo xuể
Bạn không nỡ buông tay, nó lại chê bạn lôi thôi
Bạn quản quá nhiều, nó lại chê bạn phiền phức
Đến lúc về già mới hiểu
Cái gọi là Cha mẹ và Con cái
Chỉ là nhìn bóng lưng của chúng ngày càng xa dần
Còn bạn, đứng nguyên tại chỗ
Ngay cả gọi 1 tiếng cũng không dám
Lo lắng cả nửa đời người
Chi bằng học cách buông tay
Tuổi trẻ lo cho con là trách nhiệm
Về già vẫn nhúng tay vào mọi việc, đó là hồ đồ
Nó tìm việc, yêu đương, mua nhà, kết hôn
Bạn còn sốt ruột hơn cả nó
Những ý kiến của bạn, chưa chắc nó đã nghe
Bạn luôn cảm thấy nó chưa hiểu chuyện
Nhưng những vấp ngã mà nó trải qua
Đó mới là cuộc đời của nó
Con cháu tự có phúc của con cháu
Con đường bạn trải sẵn cho nó, chưa chắc nó đã muốn đi
Cái hố bạn tránh cho nó, có lẽ nó lại cứ muốn nhẩy vào
Đời người, những con đường vòng phải đi, 1 bước cũng không thiếu được
Cha mẹ dù giỏi giang đến đâu, cũng thể thay con trưởng thành
Sau 50 tuổi, đừng lấy cớ vì muốn tốt cho con để trói buộc con cái
Tình yêu của bạn là thật
Nhưng tự do của nó cũng là thật
Có lúc, không quản chính là cách quản tốt nhất
Không giúp chính là sự giúp đỡ tốt nhất
Khi nó cần, bạn hãy chìa tay
Khi nó không cần, bạn hãy lùi lại 1 chút
Trí tuệ lớn nhất của cha mẹ không phải là làm được bao nhiêu việc
Mà là biết kìm lòng không làm
Tiễn đưa là lẽ thường
Cô đơn là nơi chốn quay về
Về già, phải tập quen với cảnh nhà trống vắng
Ngày xưa chê nó ồn ào
Nay lại mong nó về nhà
Ngày xưa chê nó kén ăn
Nay muốn nấu cho nó 1 bữa cơm cũng không có cơ hội
Con cái lớn lên, giống như chim bay đi
Tổ ấm áp cũng không giữ được đôi cánh khao khát bầu trời
Bạn dặn dò, thường xuyên về nhà thăm bố mẹ nhé
Nó vâng dạ thật nhanh
Nhưng khi bận rộn, ngay cả 1 cuộc điện thoại cũng quên gọi
Không phải vì không hiếu thảo
Mà vì trong thế giới của người trưởng thành
Không có 2 chữ “dễ dàng”
Duyên phận giữa Cha mẹ và Con cái
Suy cho cùng là 1 quá trình tu hành ngày càng xa dần
Điều bạn có thể làm, là khi có thể nhìn thấy, hãy nhìn thêm 1 chút
Khi còn có thể nói chuyện, hãy bớt cằn nhằn vài câu
Nuôi nó lớn, tiễn nó đi xa
Rồi lặng lẽ sống tốt những ngày tháng của riêng mình
Đừng oán trách
Đừng dây dưa
Có những con đường, chỉ có thể 1 mình đi
Có những ải, chỉ có thể 1 mình qua
Tình yêu của cha mẹ là buông tay
Sự hiếu thảo của con cái là lòng thanh thản
Hãy nhớ rằng, kiếp này làm cha mẹ chính là học cách tiễn đưa
Từ việc bế ẵm trong lòng, đến dắt tay đi
Từ việc đưa đến cổng trường, đến đưa ra bến xe
Cuối cùng, ngay cả bến xe cũng không cần bạn đưa nữa
Cuộc đời của cha mẹ chính là già đi trong những lần tiễn đưa
Cái mãi mãi mà bạn tưởng chẳng qua chỉ là sự đồng hành ngắn ngủi
Cái không thể rời xa mà bạn nghĩ, suy cho cùng, cũng sẽ trở thành “không cần níu kéo”
Người đến tuổi già, cách sống thấu suốt nhất là thừa nhận rằng
Con cái không thuộc về mình
Nó chỉ mượn bụng bạn để đến thế giới này
Mượn vai bạn để nhìn thấy phong cảnh cao hơn
Rồi không ngoảnh đầu lại, đi chinh phục trái đất của riêng nó
Thứ bạn có thể cho, chỉ là lời chúc phúc và bóng lưng
Vì vậy, đừng dây dưa, đừng đau lòng
Mối quan hệ Cha mẹ và Con cái
Không oán trách nhau, đã là kết cục tốt đẹp nhất ./.
-St-
Mình là “người bình thường” nên không bao giờ mong cầu con mình là “thánh nhân”…… cứ “qui luật cuộc sống” mà thuận theo thôi…… không mong cầu thì không oán thán……. nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi……. khi về già…….. dù bất kỳ chuyện gì xảy ra……. không bao giờ vơi đi tình thương yêu các con……. 🥰🥰🥰
Không tham gia vào cuộc chơi “vàng bạc châu báu” dù nhà sát vách “phố vàng bạc”………. mỗi ngày ngang qua……. quan sát “dòng người” rồng rắn xếp hàng…… dù không biết họ “mua” hay “bán”………. thấy vui lây ……. cuộc sống này đáng trân trọng biết mấy….. thế giới ngoài kia tất bật máy bay tên lửa súng đạn đùng đoàng……… lại còn có cả “Bộ Chiến Tranh” nữa cơ…….. nghe đã thấy đầy mùi sát khí…….. sợ ghê cơ 🥲🥲🥲
