Thứ Năm, tháng 12 10, 2015

Văn chương

Văn chương của iem là nó phải dư lày, vãi cả văn chương, cứ như thể là nghị quyết trung ương :)


[Người em định kể chính là anh trai của em. Anh trai của em là một người tốt. Bao nhiêu năm qua em đã có một người anh chỉ cho em con đường đúng đắn dẫn tới ánh sáng hai anh em vẫn sẽ hỗ trợ nhau dù dan nan nhưng thế nào con đường ánh sáng vẫn đang chờ em và anh trai ở phía chước. Anh vẫn sẽ là anh của em và không thứ gì có thể phá vỡ tình anh em cao cả này.]

- Tịu: Em đọc cho anh nghe này

- Toe: Không thể tưởng tượng được, văn của em quá sến không thể chịu đựng được

- Mẹ: Con không thể so sánh văn của một đứa lớp 6 với một đứa lớp 2. Mẹ chả thấy sến gì cả

- Tịu: Anh Toe, sao em quan tâm đến anh mà anh lại không đón nhận tình cảm thế nhỉ

- Toe: Vì em quá sến, anh không chịu đựng được, sao em không viết về Long, Ngọc Anh hay là chị Thỏ đi

- Tịu: Nhưng em chỉ có cảm xúc với anh thôi, em yêu anh mà sao mà anh không đón nhận tình cảm nhỉ

- Toe: Anh cũng yêu em nhưng em viết văn kiểu đấy anh không chịu nổi

- Tịu: Thế hồi anh lớp 2 anh viết văn thế nào?

- Toe: Hồi ý anh viết gần 1 trang, có khi 18-20 dòng, ít nhất cũng phải 10 câu. Anh viết về mẹ. Mẹ xinh đẹp, dáng người thon thả, tính cách mẹ hiền dịu dàng, thế này thế nọ

- Tịu: Anh có thể thay từ "dịu dàng" bằng từ "tận tình" hoặc "hiền hậu" đấy

- Toe: Từ "hiền hậu" cứ như nói về bà già ý trong khi mẹ thì trẻ mà

- Mẹ: !!!