Sáng nay mẹ buồn mẹ lại đến lớp học thêm đón anh về, thế là mẹ con lại có cơ hội vật nhau đôi ba hiệp đấu:
- Mẹ: Sáng nay mẹ mới đọc tin trên mạng, năm nay không có bất kỳ học sinh chuyên sinh Ams nào đỗ trường y con nhé
- Toe: Đấy mẹ thấy không, đôi khi học giỏi cũng không biết thế nào, thật là bất công
- Mẹ: Theo mẹ thì không hẳn vậy. Thông thường 1 qui định đưa ra đều có sự nghiên cứu kỹ lưỡng để bảo vệ quyền lợi và công bằng cho đại đa số các đối tượng, thành phần trong xã hội. Có thể không hoàn toàn ok ở 1 vài khía cạnh nhỏ nào đó, nhưng xét 1 cách toàn điện thì mẹ nghĩ chính sách này không có gì phải bàn cãi nhiều cả
- Toe: Mẹ thử nghĩ xem, thật là vớ vẩn khi thi được 30 điểm vẫn có thể trượt chỉ vì mình không ở vùng sâu vùng xa, mình không phải con thương binh liệt sỹ gì gì đó..... thế này thì chất lượng bác sỹ khi ra trường sẽ là 1 vấn đề đấy
- Mẹ: Con nghĩ xa hơn 1 chút được không, Nếu 1 bạn A sống giữa thành phố phồn hoa đô thị, có đầy đủ cả bố cả mẹ, có nhà có cửa, có tiền để đi học thêm thi trường y được 30 điểm so với 1 bạn B dân tộc thiểu số sống ở vùng lụt bão không nhà không cửa, bố hoặc mẹ là liệt sỹ, ban ngày đi học ban đêm miệt mài làm thêm để kiếm thêm miếng ăn, cả đời không được học thêm, không có phương tiện đồ dùng học tập, không có máy tính, không có bất kỳ thứ gì thi đại học y cũng được 30 điểm và được công thêm điểm ưu tiên 3 điểm, tổng điểm 33 điểm và bạn B đỗ đại học. Vậy con nghĩ điều này liệu có bất công??? Liệu sức học của bạn B có kém hơn so với bạn A??? Với 1 người kém may mắn và thiệt thòi như bạn B mà bạn vẫn đạt được kết quả như vậy thì nghị lực và sức học thực tế của bạn B phải là 60 điểm. Vậy thì bạn B được lựa chọn có bất công chăng???
- Toe: Vâng, con hiểu
- Mẹ: Mẹ lại tiếp, trường hợp nếu 1 bạn thi đại học được 30 điểm trong khi bạn khác cũng được 30 điểm nhưng bạn thứ 2 đỗ vì bạn được cộng điểm ưu tiên do được giải quốc gia quốc tế. Liệu điều này có là bất công??? Con thử nghĩ xem, từ trước tới nay con liên tục được cử đi thi nhưng trầy da tróc vẩy có được giải gì đâu, giải quận đối với con còn quá vất vả, vậy những bạn được giải thành phố, giải quốc gia, giải quốc tế thì các bạn ý phải là người có tố chất đến như thế nào, có khả năng thế nào, có nỗ lực thế nào mới được như vậy chứ. Vì vậy mẹ cho rằng suy nghĩ và ấm ức của con về kỳ thi năm vừa rồi là.......
- Toe: Dạ, là ngựa non háu đá ạ
- Mẹ: Đúng rồi là ngựa non háu đá vì mình vẫn còn non và xanh lắm con ạ.
- Toe: Mẹ ơi, thế môn học nào có thể giúp ta áp dụng thực tế nhất vào cuộc sống. Ví dụ như mẹ thấy khi mẹ đi làm mẹ thấy môn học nào thực sự giúp mẹ nhiều nhất, toán chẳng hạn, tiếng Anh chẳng hạn
- Mẹ: Cái đấy phụ thuộc vào nghề nghiệp mà con lựa chọn sau này và khả năng, tố chất sẵn có trong con người con. Ví dụ nến con chọn nghề phiên dịch tiếng Anh thì đương nhiên tiếng Anh phải là giói nhất, nếu con lựa chọn là giáo viên dạy toán thì toán nên là giỏi nhất. Tuy nhiên, để dễ thành công và có cuộc sống dễ chịu thì cần phải có thêm sự tổng hoà của tất cả các kỹ năng. Ví dụ, kể cả làm những nghề nghiệp kỹ thuật liên quan đến toán nhưng vẫn nên giỏi tiếng Anh để hỗ trợ tìm thông tin, đọc và tham khảo tài liệu nước ngoài rồi thì vẫn cần phải giỏi văn để truyền đạt và diễn giải ý tưởng của mình cho người khác hiểu điều mình muốn nói một cách mạch lạc và lưu loát nhất. Vì vậy, không có câu trả lời cụ thể cho câu hỏi của con. Tuy nhiên vì việc cùng lúc làm tốt tất cả là điều khó khả thi nên việc đưa ra lựa chọn và việc sắp xếp thứ tự ưu tiên việc gì làm trước việc gì làm sau là điều cần cân nhắc. Mẹ chỉ khuyên con, môn học quan trọng nhất mà con cần phải học đó là học cách "thích ứng với mọi hoàn cảnh"
- Toe: Có nghĩa là......
- Mẹ: Có nghĩa là con nên uyển chuyển như một cây liễu để tồn tại trước mọi bão tố. Đấy đơn giản chỉ là bài học về sự sinh tồn thôi. Trong cuộc sống của con không phải lúc nào cũng có cơ hội để áp dụng các kỹ năng do chú Bear Grylls dạy, khó khăn của cuộc sống không phải chỉ xuất hiện khi chẳng may ta bị lạc trong rừng hoặc ta bị bỏ rơi trên hoang đảo mà khó khăn cuộc sống nó hiện hữu hàng ngày, đó là những bất công, giao tiếp quan hệ giữa cha mẹ thầy cô bạn bè trong lớp, rồi vấn đề về sức khoẻ về môi trường sống vân vân, quá nhiều áp lực buộc mình phải linh hoạt và sáng suốt mới có thể giải toả áp lực cho bản thân. Vì vậy, 1 cây cổ thụ khổng lồ hàng trăm tuổi có thể bật gốc trong cơn bão nhưng cây liễu yếu mềm lại có thể dễ dàng vượt qua. Đơn giản chỉ vì cây liễu biết cách lựa theo chiều gió để tồn tại.....
- Toe: Vậy thì đôi khi có những điều ta phải biết chấp nhận hoặc thậm chí từ bỏ đúng không mẹ
- Mẹ: Chính xác, ta luôn phải biết nhìn lại bản thân để biết rõ thực tế ta đang đứng ở đâu. Nếu ta nhìn nhận sai về bản thân thì hoặc là sẽ bị thiệt thòi hoặc là sẽ bị tiêu diệt
- Toe: Vâng, có 1 câu chuyện về một ông bác sỹ vô cùng tài giỏi nhưng sau 1 lần ông bị tai nạn dẫn đến việc cánh tay bị thương tật không thể tiếp tục sử dụng được đôi bàn tay của mình trong công việc được nữa, ông trở nên tuyệt vọng vì chữa chạy khắp nơi đều không được trong khi mình lại quá yêu thích công việc của 1 người bác sỹ, sau đó ông sang Ấn độ gặp 1 người giáo sỹ, người giáo sỹ nói rằng việc chữa lành tay là điều không thể xảy ra, và ông sẽ phải điều chỉnh bản thân để phù hợp với hoàn cảnh này..... và sau đó ông bác sỹ đã biết chấp nhận và từ bỏ ước vọng là bác sỹ của mình nhưng lại chuyển năng lượng của mình sang 1 hướng tích cực khác trong cuộc sống và bằng cách khác ông vẫn có thể giúp ích được cho người đời thay vì đau khổ không chấp nhận thực tế phũ phàng
- Mẹ: Hoàn toàn chính xác, cái đấy gọi là nghệ thuật "buông bỏ" đấy con. Có rất nhiều điều hay ho trong cuộc sống, không nhất thiết cứ phải khăng khăng bảo thủ 1 cách thái quá. Cái gì thật sự quá khó thì mình nên dũng cảm từ bỏ để tìm cho mình những thứ phù hợp hơn. Tuy nhiên, phải có sự cân nhắc kỹ càng chứ không thể nay thích cái này mai thích cái khác thì cả đời như con rối và chẳng cái gì ra cái gì cả. Ví dụ như hôm nay kiên quyết theo toán, ngày mai lại lý rồi ngày kia lại hoá và kết thúc lại là bartender chẳng hạn.... Và quan trọng, mình phải luôn tâm niệm trong đầu rằng mình hạnh phúc và may mắn hơn rất nhiều người trong xã hội...... và mình nên biết ơn cuộc sống để sống lạc quan chứ đừng nên so bì kém hơn vì thật sự khả năng của mình còn quá là hạn chế, đòi hỏi nhiều và không đạt được chỉ làm bản bản thân u ám và khổ sở thôi
- Toe: Vâng, con tự thấy mình vẫn còn may mắn chán
- Mẹ: Đúng vậy, con rất may mắn vì con sinh ra không giỏi giang gì hơn ai nhưng trộm vía vẫn còn có thể nhận thức tốt hơn 1 số người, ví dụ như 1 + 1 vẫn biết là bằng 2
- Toe: Vâng, cũng không đến nỗi như vụ em bé "Tất cả có mấy cái váy" ý mẹ nhỉ...... À mẹ tìm thêm lớp cho con học Lý nhé
- Mẹ: Mẹ đợi con chốt lịch ổn định rồi mới có thể tìm lớp được. Mẹ sẽ tham khảo và trả lời con nhưng khả năng là vẫn phải kiểm tra đầu vào để xếp lớp chứ không phải muốn học lúc nào và muốn học ở đâu cũng được đâu nhé. Còn 1 điều nữa mẹ lưu ý con, con có thể có ý kiến của riêng mình về 1 vấn đề gì đó, tuy nhiên, trước khi đưa ra nhận xét hoặc tranh luận thì cần nhìn trước nhìn sau cho thấu đáo chứ đừng có mà a dua a tòng theo đám đông rồi sùng sục lên khi chưa biết rõ nội tình thì chán lắm. Cái đó người ta gọi là kém bản lĩnh và......
- Toe: ..... và ngựa non háu đá ạ......
===========
Haiz, chiến nhau với Toe hại não vãi, hôm thì tỏ ra hiểu vấn đề ngoan ngoãn như cún con, hôm lại cãi phăng phăng làm mẹ vuốt mặt không kịp........ quá choáng với cái tuổi này....... mọi thứ cứ như sắp nổ tung.......... mình phải bình tĩnh .......