Có vẻ như trầm cảm Covid là có thật.
Mẹ đang cố gắng để giảm thiểu tối đa tác động của dịch dã, gây ảnh hưởng bất lợi tới "sức khoẻ tâm thần" của cả nhà...... nhưng 10 phần đạt 6-7 đã cảm thấy nhọc phết....... 😔😔😒😝😝😝
Bữa cơm tối qua đang vui vẻ buôn ti tỉ chuyện trên giời dưới biển với nhau...... bon mồm kiểu gì lại thành tranh cãi kịch liệt giữa mẹ, anh Toe và Tịu...... vì mẹ đang trong quá trình "tu mồm" sợ vướng "khẩu nghiệp" nên vô cùng "nín nhịn" trước sự tấn công dồn dập và khó chịu từ Toe, em Tịu thì le ve thêm bớt liên thiên còn bố Tuấn thì.......... đã "đắc đạo" nên tuyệt nhiên ngồi im không nói gì 😓😓😓
Tối xong xuôi hết việc, đứa nào về chuồng đứa đấy mẹ mới thở dài sườn sượt nói mát mẻ với bố rằng bây giờ tự dưng mẹ cảm thấy mẹ là người "quá quan trọng" trong cái gia đình này. Ẩn ý là mẹ trách bố chứng kiến chiến sự ban nãy mà không tham gia phân tích phải trái đúng sai để Toe im bớt mồm cãi mẹ và để mẹ bớt mệt mỏi ức chế với Toe........ ý mẹ là bố silent cứ như thể bố khoán trắng mọi việc xử lý Toe cho mẹ ....... nhưng chắc bố không thể hiểu "sâu và xa" tới mức đó............. thế rồi........
- Mẹ: Anh có thấy risky không khi em nắm giữ mọi thứ của anh....... anh chẳng biết hiện tâm sinh lý bọn kia thay đổi thế nào, anh cũng chẳng biết hiện nhà mình có bao nhiêu tiền....... anh không thấy e ngại à
- Bố: Ừ...... nguy hiểm phết nhỉ...... chẳng biết có nên mua bảo hiểm cho con vợ mình không nhỉ......
- Mẹ: Há, ý anh là gì....... thế anh định mua sản phẩm bảo hiểm gì....... anh định tìm sản phẩm bảo vệ trong trường hợp chồng bị vợ giữ hết tiền và bùng á....... cái này thì chắc trên thị trường chưa có đâu....... có khi anh phải tự nghiên cứu thiết kế ra loại hình ý đi....... hay đấy...... (PS. bố mẹ đã mua rất nhiều loại bảo hiểm rồi nhưng loại này thì đúng là mới nghe này, hay hay đấy 😂😂😂🤣🤣🤣)
Rồi cả 2 đứa cười sằng sặc như mất trí........ về bản chất, bố Tuấn là người cực ít nói........ và, khi buộc phải nói thì rất lý trí, cẩn trọng/cân nhắc chứ không moody chém loạn xị như mẹ Đính. Nhưng, ngoại lệ đôi khi vẫn xảy ra…… và, thường những thứ "phụt" ra khỏi miệng 1 cách vô thức lại chính xác phản ảnh nội tâm chất chứa bên trong.......... 😂😂😂🤣🤣🤣
Trước nay bố mẹ nhiều lần bóng bàn về việc "chia chác" nếu chẳng may hôn sự xảy ra biến (với 1 người làm về risk management chuyên nghiệp như bố Tuấn thì việc này là hết sức bình thường) và trong mỗi lần họp hành đó, bố Tuấn luôn thể hiện rõ ràng quan điểm "chỉ xách mỗi va li ra đi, giải tán hết cả tài sản lẫn con cái cho mẹ Đính".........
Ấy thế mà........ nay, mỗi lần quay lại chủ đề này....... thấy tông giọng bố có chút thâm thấp, trầm ấm hơn hẳn trước kia.......... giờ lại còn thêm ý định "mua bảo hiểm" để được bảo vệ………. Ngạc nhiên làm sao 😇😇😇
Dẫn tới nông nỗi này, nguyên nhân có thể là do: (i) trên giang hồ vừa xuất hiện chị đẹp ceo đem cho biếu tặng zai trẻ 1 cơ số xèng mà chồng không biết gì (ii) tuổi già sức yếu sầm sập tới từ lúc nào không hay...... mới đâu đây vẫn còn hoành tráng cầy ngày cầy đêm công việc không hề hấn gì....... nay bỗng chốc trở thành trung niên đầu 5 tới nơi...... đương nhiên mong manh tổn thương yếu đuối trước sự đời đỏ đen là điều khó tránh khỏi (iii) diễn tiến covid không hồi kết với hàng loạt hệ luỵ tồi tệ kéo theo........ và trong vô vàn sự tồi tệ đó.......... cái sự "quá lâu không được duy trì thói quen dậy lúc 4h sáng ra sân bay và trở về nhà lúc 11:30 khuya" khiến cho tinh thần bị ức chế 1 cách đáng kể.
Mẹ Đính dự, 1 ngày không xa....... trên thị trường nhất định sẽ xuất hiện 1 loại hình sản phẩm mới có tên "Bảo hiểm rủi ro trong trường hợp người vợ nắm giữ hết tiền của chồng"............... Rất nên có....... để những người đàn ông "chân chính" như bố Tuấn sớm có cửa giải thoát mình khỏi hội chứng phobia mang tên "vợ giữ hết tiền" 👫💪💩😅😝😖
Bố Tuấn ngoan ghê cơ....... thay vì yêu cầu mẹ "đưa bớt tiền cho tôi" thì chỉ dám mon men tính kế để được bảo vệ theo 1 cách khác........ thương thế 😂😂😂 mai mẹ “mua cho mấy bộ quần áo diện”........ để bằng anh bằng em, để mát mày mát mặt với thiên hạ 😂😂😂 nhé...... nhé
