Thứ Tư, tháng 10 25, 2017

Duyên

- Mẹ: Con ra chỗ khác mà chơi, đừng uốn éo chỗ này mỡ bắn

- Tịu: Con đang tạo dáng đánh đàn Violin

- Mẹ: Ớ thế bây giờ lại thích Violin à, con có thích học không?

- Tịu: Con không thể nói là có thích hay không vì con biết nếu con nói "có" thể nào mẹ cũng lại bảo: "Đã bỏ học Piano lại đòi Violin, tốn tiền". Vậy nên, con đành không trả lời

===========

Cơm tối xong, rảnh chân rảnh tay, bố vật vã lê lết quanh cái ti vi mắt nhắm mắt mở, nhìn thấy Tịu cũng vô công rồi nghề lượn lờ vô định trong nhà thì nhảy xổ ra cấu cắn điên đảo, Tịu kêu ăng ẳng như chó con với gọi anh Toe: "Anh Toe ơi, cứu em...."

Toe đang học bài phòng bên nghe thấy em gọi lạch bạch chạy ra giải cứu.

Anh Toe, chậm chạp lề mề vốn là bản chất, chưa kịp ra tới nơi bố đã buông em Tịu ra từ bao giờ.

Tịu thoáng thấy bóng anh lại ngoé ngoé đổ sập vào bố làm như thể vẫn đang bị bố bắt nạt, miệng vẫn kêu ăng ẳng: "Anh Toe cứu em...."

Hành động gian manh của Tịu không qua được mắt cáo già mẹ...... Tịu bị mẹ bóc phốt tại trận đành nở nụ cười xoè rất vô duyên......