Hôm nay không biết ra đường bước chân gì trước mà đen quá xá. Đành rằng cuối tuần bố vắng nhà thì đã chán đầy chán vơi rồi.... nhưng chưa hết.... Sáng Thứ 7 bảnh mắt 2 đứa đã vật vã đôi co không đồng ý ăn cơm ở nhà với bà... cuối cùng mẹ mặc cả thành công rằng thì là mà: vì mẹ vẫn phải đi làm nên 2 đứa sẽ ra ngoài với mẹ bữa sáng và tối còn trưa thì phải ăn cơm bà ở nhà. Bữa sáng 3 mẹ con xì xụp đội mưa lên tận Phan Chu Trinh ăn sáng, sau đó mẹ thả 2 đứa về nhà rồi đi làm. Trưa bận, trời vẫn mưa mẹ không đón Toe được đành phải gọi xe cho Toe tự đi học.... tối Tịu có ca học thêm lúc 7:30 mà 6:30 mẹ vẫn ở cửa hàng..... rồi thì vắt chân lên cổ về đón Toe Tịu đi ăn tối, sau đó mẹ và anh Toe đưa Tịu đến lớp rồi đi bộ về nhà lấy xe máy qua cửa hàng mẹ lấy đồ. Xuống đến tầng hầm nhà thì phát hiện ra chìa khoá xe máy không có trong túi, mẹ lại phải gọi taxi đến cửa hàng..... chú lái xe hưng phấn kiểu gì phóng tút quá cả địa điểm làm mẹ và Toe phải nhảy xuống cuốc bộ 1 đoạn...... trên đường về nhà thì xe chú bất ngờ thủng lốp trước. Chú nhảy xuống hì hụi tự thay lốp..... chú cứ luôn miệng bảo sắp xong sắp xong, 2 mẹ con kiên nhẫn đợi trên xe nóng bức như điên luôn... lâu ơi là lâu mới mò được về nhà.......... tiếp đến lại đến giờ đón em Tịu về..... trời bất chợt đổ mưa..... mẹ ghé mái hiên đầu ngõ nhà cô ngóng đợi Tịu tan lớp...... 9h tối thứ 7..... mưa rả rích, đường bắt đầu thưa người đi lại...... buồn cứ gọi là như con chuồn chuồn luôn ý..... Tịu xuất hiện.... vẫn vui vẻ ngon nghẻ như mọi ngày nhảy phắt lên xe làm mẹ nghiêng hết cả ngả..... rồi thì bỗng dưng......... xoẹt xoét... đề máy điên đảo cứ thấy xoẹt xoẹt mà không nổ được máy...... mẹ nhìn xuống đồng hồ xăng thấy báo sát vạch hết xăng...... chẳng có nhẽ....... mọi lần đồng hồ báo cũng tầm này nhưng vẫn đi được thêm chán vạn nữa cơ có làm sao đâu nhỉ...... mẹ tắt khoá, lắc lắc xe 1 lát rồi lại đề lại..... vẫn xịt....... mẹ sốt ruột........ đề đi đề lại, bật lên tắt xuống........ không thấy xi nhê gì....... 1 lát sau thì thậm chí máy còn có vẻ xẹt xẹt như kiểu hết nốt cả điện ý...... trời vữn mưa..... mẹ sốt ruột bảo Tịu trèo lên xe để mẹ dắt về............ Mẹ mặc áo mưa thùng thình, Tịu to tướng, thù lù ngồi phía sau, chui vào vạt áo mẹ...... mẹ nghiêng ngả vì sức nặng của Tịu đè lên cái xe to tướng...... nghiến răng ken két mẹ ì ạch dắt cả xe cả Tịu ............ cái áo mưa vướng víu vô cùng, rồi thì nước mưa cứ hắt vào mặt........trông chắc thảm lắm........ mẹ ước chừng cũng phải 500m nữa mới về đến nhà....... ì ạch dã man, nặng và liêu hết cả siêu......... đi được vài chục mét, tự dưng xuất hiện trước mặt 1 bác Grab bike cũng lụp xụp áo mưa dừng trước mặt lí nhí bảo mẹ: "Em hết xăng à, có cần xăng không anh xẻ cho 1 chút"...... Mẹ luống cuống pha chút hoảng hốt lắp bắp: "Dạ không sao, không sao cám ơn anh" rồi dấn chân bước thẳng (trong lòng không khỏi thắc mắc, bằng cách nào bác có thể "xẻ" xăng cho mẹ giữa đường thế này, phải chăng bác grabbike nào ra đường cũng phải thủ sẵn 1 can xăng theo người???) he he...... Tịu thấy mẹ hổn hển quá liền bảo mẹ dừng lại và bất chợt nhẩy phắt xuống xe....... "Con tự đi được, con sẽ đẩy xe giúp mẹ"...... hai mẹ con lại tiếp tục hì hụi tum hủm trong 1 chiếc áo mưa lầm lũi đi tiếp...... được vài bước chân...... từ đâu đấy lại xuất hiện 1 đôi thanh niên nam nữ, từ bên đường bên kia rẽ tạt sát đầu xe mẹ. Người con gái, chắc chưa đến 20, nhanh nhảu: "Cô ơi, cô hết xăng ạ, cô có cần cháu dong đẩy xe đến chỗ mua xăng không ạ, cũng gần ngay đây thôi"...... Mẹ thoáng ngạc nhiên, rồi cám ơn cô với lý do nhà ngay đây rồi, rồi mẹ lại đi tiếp (thật ra thì mẹ cũng đâu có mang theo túi nên trong người chẳng có xu nào cả)....... đến đúng ngã 4 Nguyễn Công Trứ cắt Lò Đúc..... gặp đèn đỏ, mẹ dừng lại đợi....... tự dưng thấy chú xe bíp 10-10 cũng dừng lại (mặc dù đường chú vẫn đang đèn xanh) mẹ ngước mắt nhìn chú, thấy chú ra hiệu như kiểu nhường đường cho mẹ đi trước....... thế là mẹ nhanh nhảu vượt qua....... còn chẳng kịp nhìn lại chú với ánh mắt trìu mến....... thế rồi thì 2 mẹ con cũng mò được về đến nhà....... xuống đến tầng hầm....... cả mẹ và em Tịu đều thở hồng hộc như bò......... mệt rũ rượi hết cả chân tay......... lên đến nhà, Tịu hét lên: "Anh Toe ơi, xì căng đan anh Toe ơi....... hôm nay thật là 1 ngày đen đủi anh Toe ơi" rồi thì Tịu tất bật thuật lại câu chuyện cho anh nghe....... trong lòng nghe sao bỗng thấy ấm áp....... ồ, trên đời vẫn còn quá nhiều người tốt đấy thây......... có gì mà phải phàn nàn nhỉ....... chẳng phải được sinh ra đã là điều kỳ diệu nhất còn gì ....... mọi khó khăn chỉ là những viên sỏi nhỏ trên con đường ta đi...... ngày mai bố sẽ về......... các con yêu....... không có gì phải phàn nàn cả......... thật đấy......
Thứ Bảy, tháng 10 07, 2017
Oắt A Day
Hôm nay không biết ra đường bước chân gì trước mà đen quá xá. Đành rằng cuối tuần bố vắng nhà thì đã chán đầy chán vơi rồi.... nhưng chưa hết.... Sáng Thứ 7 bảnh mắt 2 đứa đã vật vã đôi co không đồng ý ăn cơm ở nhà với bà... cuối cùng mẹ mặc cả thành công rằng thì là mà: vì mẹ vẫn phải đi làm nên 2 đứa sẽ ra ngoài với mẹ bữa sáng và tối còn trưa thì phải ăn cơm bà ở nhà. Bữa sáng 3 mẹ con xì xụp đội mưa lên tận Phan Chu Trinh ăn sáng, sau đó mẹ thả 2 đứa về nhà rồi đi làm. Trưa bận, trời vẫn mưa mẹ không đón Toe được đành phải gọi xe cho Toe tự đi học.... tối Tịu có ca học thêm lúc 7:30 mà 6:30 mẹ vẫn ở cửa hàng..... rồi thì vắt chân lên cổ về đón Toe Tịu đi ăn tối, sau đó mẹ và anh Toe đưa Tịu đến lớp rồi đi bộ về nhà lấy xe máy qua cửa hàng mẹ lấy đồ. Xuống đến tầng hầm nhà thì phát hiện ra chìa khoá xe máy không có trong túi, mẹ lại phải gọi taxi đến cửa hàng..... chú lái xe hưng phấn kiểu gì phóng tút quá cả địa điểm làm mẹ và Toe phải nhảy xuống cuốc bộ 1 đoạn...... trên đường về nhà thì xe chú bất ngờ thủng lốp trước. Chú nhảy xuống hì hụi tự thay lốp..... chú cứ luôn miệng bảo sắp xong sắp xong, 2 mẹ con kiên nhẫn đợi trên xe nóng bức như điên luôn... lâu ơi là lâu mới mò được về nhà.......... tiếp đến lại đến giờ đón em Tịu về..... trời bất chợt đổ mưa..... mẹ ghé mái hiên đầu ngõ nhà cô ngóng đợi Tịu tan lớp...... 9h tối thứ 7..... mưa rả rích, đường bắt đầu thưa người đi lại...... buồn cứ gọi là như con chuồn chuồn luôn ý..... Tịu xuất hiện.... vẫn vui vẻ ngon nghẻ như mọi ngày nhảy phắt lên xe làm mẹ nghiêng hết cả ngả..... rồi thì bỗng dưng......... xoẹt xoét... đề máy điên đảo cứ thấy xoẹt xoẹt mà không nổ được máy...... mẹ nhìn xuống đồng hồ xăng thấy báo sát vạch hết xăng...... chẳng có nhẽ....... mọi lần đồng hồ báo cũng tầm này nhưng vẫn đi được thêm chán vạn nữa cơ có làm sao đâu nhỉ...... mẹ tắt khoá, lắc lắc xe 1 lát rồi lại đề lại..... vẫn xịt....... mẹ sốt ruột........ đề đi đề lại, bật lên tắt xuống........ không thấy xi nhê gì....... 1 lát sau thì thậm chí máy còn có vẻ xẹt xẹt như kiểu hết nốt cả điện ý...... trời vữn mưa..... mẹ sốt ruột bảo Tịu trèo lên xe để mẹ dắt về............ Mẹ mặc áo mưa thùng thình, Tịu to tướng, thù lù ngồi phía sau, chui vào vạt áo mẹ...... mẹ nghiêng ngả vì sức nặng của Tịu đè lên cái xe to tướng...... nghiến răng ken két mẹ ì ạch dắt cả xe cả Tịu ............ cái áo mưa vướng víu vô cùng, rồi thì nước mưa cứ hắt vào mặt........trông chắc thảm lắm........ mẹ ước chừng cũng phải 500m nữa mới về đến nhà....... ì ạch dã man, nặng và liêu hết cả siêu......... đi được vài chục mét, tự dưng xuất hiện trước mặt 1 bác Grab bike cũng lụp xụp áo mưa dừng trước mặt lí nhí bảo mẹ: "Em hết xăng à, có cần xăng không anh xẻ cho 1 chút"...... Mẹ luống cuống pha chút hoảng hốt lắp bắp: "Dạ không sao, không sao cám ơn anh" rồi dấn chân bước thẳng (trong lòng không khỏi thắc mắc, bằng cách nào bác có thể "xẻ" xăng cho mẹ giữa đường thế này, phải chăng bác grabbike nào ra đường cũng phải thủ sẵn 1 can xăng theo người???) he he...... Tịu thấy mẹ hổn hển quá liền bảo mẹ dừng lại và bất chợt nhẩy phắt xuống xe....... "Con tự đi được, con sẽ đẩy xe giúp mẹ"...... hai mẹ con lại tiếp tục hì hụi tum hủm trong 1 chiếc áo mưa lầm lũi đi tiếp...... được vài bước chân...... từ đâu đấy lại xuất hiện 1 đôi thanh niên nam nữ, từ bên đường bên kia rẽ tạt sát đầu xe mẹ. Người con gái, chắc chưa đến 20, nhanh nhảu: "Cô ơi, cô hết xăng ạ, cô có cần cháu dong đẩy xe đến chỗ mua xăng không ạ, cũng gần ngay đây thôi"...... Mẹ thoáng ngạc nhiên, rồi cám ơn cô với lý do nhà ngay đây rồi, rồi mẹ lại đi tiếp (thật ra thì mẹ cũng đâu có mang theo túi nên trong người chẳng có xu nào cả)....... đến đúng ngã 4 Nguyễn Công Trứ cắt Lò Đúc..... gặp đèn đỏ, mẹ dừng lại đợi....... tự dưng thấy chú xe bíp 10-10 cũng dừng lại (mặc dù đường chú vẫn đang đèn xanh) mẹ ngước mắt nhìn chú, thấy chú ra hiệu như kiểu nhường đường cho mẹ đi trước....... thế là mẹ nhanh nhảu vượt qua....... còn chẳng kịp nhìn lại chú với ánh mắt trìu mến....... thế rồi thì 2 mẹ con cũng mò được về đến nhà....... xuống đến tầng hầm....... cả mẹ và em Tịu đều thở hồng hộc như bò......... mệt rũ rượi hết cả chân tay......... lên đến nhà, Tịu hét lên: "Anh Toe ơi, xì căng đan anh Toe ơi....... hôm nay thật là 1 ngày đen đủi anh Toe ơi" rồi thì Tịu tất bật thuật lại câu chuyện cho anh nghe....... trong lòng nghe sao bỗng thấy ấm áp....... ồ, trên đời vẫn còn quá nhiều người tốt đấy thây......... có gì mà phải phàn nàn nhỉ....... chẳng phải được sinh ra đã là điều kỳ diệu nhất còn gì ....... mọi khó khăn chỉ là những viên sỏi nhỏ trên con đường ta đi...... ngày mai bố sẽ về......... các con yêu....... không có gì phải phàn nàn cả......... thật đấy......